Nghiêm Thành Trung - advertising

Nếu một ngày Windows em báo lỗi
Anh nguyện làm các Soft test đơn phương
Từng Sector anh đi khắp nẻo đường
Fix hết nhé những Error trêu tức.

Hút thuốc đẳng cấp

nghiemtrung | 18 July, 2010 21:25

He he ! Hút thuốc như pák lày mới gọi là cao thủ ....

Pák nào không bít hút hay mới tập hút đừng bắt trước nhé... he he

Mouseless - Chuột vô hình

nghiemtrung | 25 June, 2010 09:20



Không có hình ảnh của chuột vô hình, bởi vì chính nó không tồn tại. Nó chỉ là một chùm tia laser hồng ngoại và camera hồng ngoại theo dõi bàn tay của bạn từ laptop.

Mouseless chính là tên thực tế của thiết bị này, đã không được phát triển bởi bất cứ ai của Cupertino, nhưng bởi Pranav Mistry, trợ lý nghiên cứu và ứng cử viên PhD của Fluid Interfaces Group, MIT Media Lab. Pranav cũng là nhà nghiên cứu đã tạo ra giao diện máy tính Sixth Sense.

Click the image to open in full size.
Người sử dụng sẽ linh hoạt hơn khi dùng Mouseless
Không giống như Sixth Sense,
Mouseless của anh không cần bất kỳ găng tay đặc biệt hoặc các thủ thuật Marking. Các chùm tia laser hồng ngoại được định vị trong laptop để tạo ra một mặt phẳng tiếp xúc trên bàn.

Các camera hồng ngoại theo dõi những điểm liên lạc khi ngón tay của bạn bắt đầu điều khiển hoạt động laptop. Khi người sử dụng nhấp chuột, máy ảnh này cũng phát hiện các di chuyển và đăng ký nó với laptop.


Tech24.vn YouTube Player
Xem video

Đó là một khái niệm khá đơn giản, nhưng có vẻ như chỉ có thể thực hiện hoàn hảo với demo. Tổng chi phí cho nguyên mẫu
Mouseless là $20.


Photoshop - pattern

nghiemtrung | 09 April, 2010 11:53

Mặc định Cách tạo và sử dụng pattern
Có lẽ nhiều bạn mới làm quen với Photoshop còn chưa biết cách tự tạo và sử dụng các Pattern. Bằng khả năng của mình các bạn cũng có thể tạo được các Pattern đơn giản để giúp cho bức ảnh của mình trông đẹp hơn.

VD :

Click the image to open in full size.

Bước 1: Mở 1 file mới có kích thước 400 x 400

- Dùng công cụ Line Tool (U) vẽ một đường chéo như hình dưới:

Click the image to open in full size.

Chú ý: Thường thì khi tạo Pattern người ta thường làm với những file có kích thước nhỏ, nhưng để các bạn dễ hình dung tôi đã làm với kích thước lớn hơn.

- Sau khi đã vẽ xong các bạn hãy ấn Ctrl + A để tạo một vùng chọn:

Click the image to open in full size.

Bước 2: Sau khi đã tạo được vùng chọn như trên các bạn hãy vào menu Edit > Define Pattern

Click the image to open in full size.

Click the image to open in full size.

- Phần tên của Pattern bạn có thể đặt tùy ý.

Vậy là chúng ta đã biết cách tạo và lưu một pattern rồi nhé. Tiếp theo các bạn sẽ biết cách sử dụng nó một cách hiệu quả.

Bước 3: Mở 1 file ảnh mà chúng ta muốn làm hiệu ứng:

Click the image to open in full size.

- Ấn phím Ctrl + J để nhân đôi layer này lên (vì thường chúng ta không bao giờ thực hành trên layer gốc).

- Click chuột phải vào layer 1 (layer mới được nhân đôi) và chọn Blending Option, có lẽ đây là bước quá quen thuộc đối với chúng ta rồi nên tôi cũng không nhắc lại nữa ^_^. Các bạn hãy chọn Pattern Overlay

- Ban đầu khi click chọn Pattern Overlay nó sẽ hiện ra như sau:

Click the image to open in full size.

- Click vào Ô Pattern và chọn pattern 7 chúng ta đã lưu lúc nãy và hãy chuyển Blend Mode thành Color Burn, Scale là 2

Click the image to open in full size.

Và chúng ta được kết quả như sau:

Click the image to open in full size.

Trên đây tôi chỉ hướng dẫn những bước cơ bản nhất, các bạn có thể tùy chỉnh thông số để có thể đạt được kết quả như mong muốn. Chúc các bạn thành công.

Sưu Tầm __________________

Không hiểu thằng này được nuôi dưỡng ra sao mà mất nhân tính đến cỡ này ?????

nghiemtrung | 05 April, 2010 12:29

Dư luận Malaysia đang xôn xao, kinh hoàng vì một vụ tấn công khủng khiếp nhằm vào các cháu mẫu giáo ở thị trấn Muar, bang Johor Bahru.

Kẻ tấn công đã đột nhập vào một lớp học, dùng búa đuổi đập vào đầu các cháu bé trước khi bỏ chạy bằng xe môtô.

Vụ việc xảy ra vào sáng ngày 10/3, khi khoảng 20 cháu bé lớp mẫu giáo Tadika Sinaroi ở khu vực Lorong Haji Ali đang trong giờ ăn sáng dưới sự giám sát tận tình của cô giáo Voon Siew Kuin, 45 tuổi thì có một người đàn ông lạ mặt phóng chiếc môtô đến trước cổng.

Hắn nhảy qua hàng rào đạp toang tấm phên khóa, tay lăm lăm một cây búa và đi thẳng vào lớp học.

Đoán thấy sự chẳng lành, Voon chạy ra chặn hắn lại trước cửa lớp và hỏi hắn muốn tìm ai. Nhưng tên lạ mặt này đã tung một gói tiêu bột vào mặt cô và dùng búa đập vào người cô.

Kẻ tấn công khua búa liên tiếp vào bọn trẻ khiến ba em bị thương nặng.

 
Sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra khi hắn phóng vào lớp và dùng búa đập đuổi theo đập vào đầu các cháu bé. Tiếng la khóc, tiếng kêu thất thanh của bọn trẻ đã làm cho Voon bừng tỉnh và cầm chổi đuổi theo hắn.

Tên sát nhân vội vã bỏ chạy và để lại hiện trường một cảnh tượng hoang tàng, khủng khiếp với ba cháu bé gồm hai trai, một gái nằm gục dưới sàn với đầu bê bết máu, trong khi các cháu khác khiếp sợ hoặc chui dưới gầm bàn hoặc chạy ra góc sân.

Sau đó, Voon cùng người giúp việc 50 tuổi, mà khi vụ tấn công xảy ra bà đang ở dưới bếp, đưa ba cháu bé vào khoa cấp cứu của bệnh viện chuyên khoa Sultanah Fatimah trong tình trạng ngất xỉu.

Hiện trường vụ thảm sát



Các cháu hiện đã qua cơn nguy kịch và được chuyển đến bệnh viện tuyến trên Sultanah Aminah ở Johor Bahru để tiếp tục theo dõi và điều trị.

Ngay sau khi vụ việc xảy ra, cảnh sát bang Johor Bahru đã triển khai tất cả các lực lượng gồm cảnh sát mặc sắc phục, thám tử và cảnh sát giao thông, đồng thời, khóa chặt các nẻo đường, kiểm tra tất cả các những người đi xe môtô nhằm tìm kiếm và phát hiện kẻ thủ ác.

Ngoài ra cảnh sát cũng chỉ đạo các đơn vị tình báo và các nhân viên của lực lượng cảnh sát đặc biệt nhanh chóng thu thập mọi thông tin có liên quan đến vụ tấn công này nhằm sớm tìm ra manh mối kẻ tấn công./.

Xuân Triển/Kuala Lumpur (Vietnam+)

Tuyển tập clip hitler

nghiemtrung | 20 March, 2010 17:32

Khong duoc xem Avatar 3D



Hitler mua trượt Iphone 3G, Viet sub.



Hitler trượt đại học



Sự tức giận của một vip gamer 01



còn rất nhìu ....

Ý chí của cô gái tật nguyền

nghiemtrung | 20 March, 2010 16:33

clip này hơi xúc động Với cây đàn chắp vávượt lên sự ghẻ lạnh, nghi ngờ, cô gái tật nguyền vẫn quyết tâm chơi violin. Đây là một trong những quảng cáo gây xúc động nhất trên Internet (quảng cáo dầu gội Pentene).

Cầu thủ sút phạt siêu hơn cả Ronaldo

nghiemtrung | 20 March, 2010 16:14

Eurocom D900F Panther - Laptop Intel Core i7 980X lộ diện

nghiemtrung | 20 March, 2010 14:36

TIN TỨC » Tin laptop
 
L
aptop Intel Core i7 980X đã xuất hiện

 Giá khởi điểm của D900F Panther là... 3189 USD


Chỉ vừa mới được giới thiệu trên máy tính để bàn không lâu, thế nhưng Intel Core i7 980X, bộ vi xử lý 6 nhân để bàn mạnh nhất thế giới đã tìm được "chỗ đáp" mới ở mảng máy tính xách tay bằng laptop D900F Panther của Eurocom.



Theo nguồn tin cho hay, D900F Panther có thể có rất nhiều tùy chọn về cấu hình. Vi xử lý có thể là Core i7-980X hoặc Xeon W56xx, cũng thuộc quy trình 32nm và có 6 nhân nhưng ở mảng máy tính chuyên nghiệp. Về đồ họa, người dùng có thể chọn card đồ họa NVIDIA GTX 285 để chiến game hoặc Quadro FX 2800/3800 để phục vụ cho nhu cầu làm việc của mình. 

Ngoài các thông số trên, D900F Panther còn có màn hình 17 inch với độ phân giải WUXGA 1920 x 1200 hoặc WSXGA+ 1600 x 1050, khả năng nâng cấp RAM lên đến 24GB DDR3-1333, ổ cứng 2.4TB (4 HDD, hỗ trợ thiết lập RAID). D900F Panther được trang bị một pin 12 cell 6600 mAh và có sức nặng lên đến... 5.4kg, một "mức tạ" khá phù hợp cho những ai đang muốn cải thiện bắp tay của mình.

Dựa vào tùy chọn cấu hình của D900F Panther, ta có thể thấy Eurocom đã khéo léo phân ra thành 2 loại. Một loại là dành cho gaming và loại còn lại là máy trạm chuyên nghiệp di động. Tất nhiên, người dùng có thể dựa vào đó để lựa chọn thông số phù hợp cho laptop của mình.

Anh là người duy nhất yêu em

nghiemtrung | 16 March, 2010 20:32

 

"- Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!

Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra.... trong vài giây định thần... tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy... Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi.... Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở.... nước mắt lăn dài trên áo tôi..."


"Ai đã từng đọcTình Yêu Của Một Con Đĩ  của Gào hẳn sẽ lại say đắm cùng những nhân vật và tình tiết trong Anh là người duy nhất yêu em!. Dường như cô sinh ra là để viết những câu chuyện"đánh thẳng vào tim" - Lấy đi giọt nước mắt của những cô gái đa cảm và sự cảm thông đến xót đau cùng cực của những người đàn ông . Kang xin gửi đến các bạn câu chuyện cảm động này với một thông điệp cho những người đàn ông - Đừng bao giờ để bạn gái mình ngủ đứng !"


"Em xa xôi - nỗi đau em trong tôi Em đi rồi, nỗi đau vẫn trôi trong tôi... nhiều lắm.... Em đau xót sống trong bao niềm đắng... Mỏi mòn xót xa em... tháng năm..."

Bạn gái tôi có một thói quen kỳ quoặc, thích ngủ đứng....

Tôi thường xuyên thấy cô ấy, đứng dựa vào một góc để ngủ... Và mỗi khi đang ngồi, mà cô ấy đứng dậy... ắt hẳn là tìm 1 góc để... đứng ngủ.....

Thật buồn cười... tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kỳ lạ đến vậy...

Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay ra đã thấy cô ấy .... dựa vào cửa toilet để ngủ....

Một vài lần tôi góp ý... Cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu... nói: "xấu hổ thế!".... Nhìn đáng yêu tợn.... đến mức mà, dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về thói quen đó của cô ấy... thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy...

Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó... dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do...

Bởi vì...

Ngày yêu cô ấy... cô ấy đã hỏi tôi rằng : "Anh có chắc anh sẽ yêu tất cả những gì em có... dù nó phi lý và làm anh phải suy nghĩ hay buồn rầu?".... Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rất lâu, để có thể trả lời câu hỏi đó.... Vì tôi là một nguời ... có thể tự hào mà nói rằng... hiếm hoi....luôn có trách nhiệm với lời nói của mình.....

Tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết và tình huống... cho câu trả lời của mình... liệu rằng tôi có thực hiện được nó ko? Nhưng rồi tôi cũng chỉ có một câu trả lời "có!" duy nhất... cho tất cả những thắc mắc của mình.... bởi vì bao trùm lên mọi lo toan và tính toán là tình cảm mà tôi dành cho cô ấy quá nhiều... nó quá lớn đủ để tôi đánh đổi mọi điều tôi có và chấp nhận mọi điều về cô ấy, dù cho nó có khó khăn....

1 năm 3 tháng 21 ngày yêu nhau, đến tận khi chia tay, tôi và cô ấy vẫn chưa một lần làm chuyện ấy....

Nhiều khi tưởng 2 đứa đã quá gần nhau rồi.... nhưng cô ấy luôn luôn từ chối và đẩy tôi về phía xa xôi... Tôi ko gượng ép... cũng chẳng bắt buộc gì ở cô ấy cả....

Chúng tôi yêu nhau yên bình và êm ả.... tất cả thoáng qua khiến cho tôi hài lòng và mãn nguyện.... cho đến một ngày....cô ấy đến, đặt lên bàn một tờ giấy và nói với tôi rằng: "Đơn xin chia tay!" ....Tôi ngỡ ngàng... phải nói là ngỡ ngàng và bàng hoàng chứ ko chỉ đơn giản là ngạc nhiên nữa... Cô ấy cười, nụ cười hiên dịu đáng yêu ấy.... trôi tuột xa tầm tay tôi từ bao giờ... sao tôi ko hề hay biết....

Tôi im lặng rồi bỗng chợt điên lên.... sau khi đọc cái đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết... dường như cố gắng nắn nót đến ko tưởng....

"Em điên thế đủ rồi đấy! Em làm sao vậy! Anh có thể chịu đựng mọi trò điên rồ của em từ trước đến nay! Nhưng thế này thì quá lắm! Em điên à?"

Mắt cô ấy mở to.... ngạc nhiên là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt va khuôn mặt ấy... nhưng chỉ trong 5 giây.... yên ả lại trở về trên khoé môi gầy.... Cô ấy lại mỉm cười....

" Bởi vì em điên thật mà!"

60 177

Và thế là chúng tôi chia tay nhau.... Một lý do tôi cũng ko sao hiểu nổi....Một cái kết thúc chưa bao giờ có câu trả lời... Tôi đứng dậy và quay đi trong chiều hôm ấy, vẫn cứ nghxi rằng chỉ là 1 trò của con gái để mong được người yêu quan tâm nhiều hơn thôi.... Nhưng một điều nhỏ nhoi tôi quên đi mất... đó là... cô ấy khác tất cả mọi người.... chính vì vậy... sự kết thúc hôm đó.... có nghĩa là... ko gặp lại...

Tôi chờ mãi những tin nhắn, tôi chờ mãi nick cô ấy sáng trên list YM.... tôi chờ mãi những cuộc điện thoại chuông reo dồn dập... chờ mãi những dòng mail tấp nập yêu thương.... nhưng nó ko bao giờ đến suốt 2 tháng liền kể từ ngày chia tay hôm ấy...

Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm và nỗi buồn thiếu vắng cô ấy làm cho tim tôi muốn tắt lịm....

Ác mộng vẫn luôn rình rập...

Những hình ảnh quá khứ va đập vào trong mắt tôi như dội lửa....

Rồi tôi lại tự vỗ về mình.... tôi đã thay đổi rồi.... và tất cả chỉ là quá khứ thôi... cô ấy rời bỏ tôi... vì cái gì cơ chứ????

Ngày đầu tiên của tháng thứ 3 kể từ ngày chia tay nhau.... tôi bấm số gọi cho cô ấy...

Đầu dây bên kia nhấc máy.... giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giọt nước chỉ chực vỡ tan: "Anh à!"

Chúng tôi hẹn nhau đi uống cafe... vì tôi chẳng biết nói gì cả... cô gắng hẹn hò như mọt người bạn ở xa lâu ngày ko gặp lại...

Cô ấy ngồi đối diện tôi... vẫn nụ cười ấy nhưng khuôn mặt yếu ớt và trắng bệnh... môi bạc và làn da phờ phạc....

Nhưng có một điều dường như khác....

Cô ấy nói nhiều hơn....

Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy ko nói nhiều như vậy... những buổi đi chơi chỉ đơn giản là những cái ôm và lướt môi nhẹ nhàng... là tôi tâm sự và cô ấy cười.... khi tôi kêu mệt mỏi... cô ấy kể cho tôi những chuyện vui nho nhỏ.... Là những ngày mùa đông trời gió... cô ấy làm tôi bất ngờ với một chiếc khăn len tự đan.... Là những ngày đại hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa đêm và đưa tôi một... cái chăn to đùng.... mà cái vỏ chăn thì là " em khâu bằng tay đấy!".... Vì cô ấy cứ lừ lừ như vậy nên có sức hút với tôi... Ngày đó, nhiều người hỏi tôi tại sao lại thik cô ấy đến vậy... tôi đều cười.... Một người con gái có thể khiến một thằng con trai thay đổi vì mình, thay đổi cuộc sống để được dung hoà với cuộc sống của mình...đâu thể tầm thường phải ko? Để... cưa cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất nhiều thói quen... như một đỉnh núi cao, người ta càng nói, ko leo được đâu... cao và nguy hiểm lắm... thì tôi lại càng cố trèo... cố trèo bởi vì nó quá cao... đã đi đến lưng chừng thì ko có lý do gì để từ bỏ....

Phải mất gần 1 năm, tôi mới có được cuộc hẹn đầu tiên.... Cảm giác như suốt 1 năm nỗ lực đó... tôi đã lột xác hoàn toàn....1 năm chay tịnh để vươn tới một cuộc tình....1 năm thầy tu để mơ về một người con gái.... Nào là từ bỏ thói quen đi đêm... những cô người yêu dăm bữa nửa tháng rơi vào lãng quên trong chăn gối.....những cuộc tụ tập chè chén vui vẻ.... trở thành những lần đánh lẻ để leo lên quán cafe chông chênh ở tầng thứ 8, nghe cô ấy chơi một vài giai điệu của Shubert... v.v và v.v.... những thay đổi mà giờ người ta ngỡ ngàng và tôi ngỡ ngàng nhìn lại... như một trò đùa...

Vô vàn những lý do để yêu... vô vàn những điều.... ko thể nào giải thích nổi....

- Anh luôn nghĩ về em như một thiên thần... mà em thì chẳng bao giờ đựơc làm thiên thần dù em rất muốn!

Câu nói ấy kéo tôi về thực tại.... giữa ly cafe nóng và ánh mắt cô ấy nồng nàn....Nhìn thấy tôi ngước lên, cô ấy cười....Cô ấy lại tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục độc thoại về những điều mà tôi ko mấy hiểu...

Chúng tôi đứng dậy... bước ra khỏi quán cafe sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ.... Cô ấy muốn đi bộ... dạo quanh phố cổ.... Và nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán cafe.... Và sau đó, chúng tôi bước đi....

- Em luôn muốn ngủ với một ai....

Tôi ngạc nhiên:

- Ý em là gì vậy? - À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào... Cười... - Anh à, muộn rồi, mình về đi...hehe...

30

Ngày hôm đó kết thúc như vậy! Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy cả? Mấy ngày sau đó... cô ấy và tôi có nhắn tin qua lại như 2 người bạn... Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: " Anh à, em muốn đến khách sạn và ngủ với anh!"...Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng ko báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu....

Chúng tôi gặp nhau ở quán cafe sơn màu đỏ úa....Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười... và... tôi từ chối... lời mời của cô ấy... khách sạn và cái hiìn dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất.... nhưng ko phải là bí mật và lạ lùng... phi lý và bỗng chốc như thế này....Chúng tôi quyết định ko liên lạc với nhau nữa...

Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác: " Anh à, vào bệnh viện thăm em!"

Tôi vội vã vào viện... căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trằng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ.... ánh mắt xa xăm.... ko quay lại nhìn tôi khi tôi bước vào:

- Thế là em ko được ngủ đứng nữa rồi.... vì em ko còn sức để mà đứng nữa....

Tôi lại gần, nắm tay cô ấy chặt lắm, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười... nhẹ nhàng... cô ấy nói:

- Em yêu anh lắm! - Anh cũng thế, em biết điều đó mà...

Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi... một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói...." anh đừng nói nữa..."

- Mai anh lại đến nhé! - Uh, ngày nào anh cũng sẽ đến mà.... - Và đừng hỏi gì bác sĩ cả... - Nhưng... - Anh hứa đi... -Uh, anh hứa...

Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm để đứng vững.... Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa nhiều, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người tôi yêu bị làm sao vậy... nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi...

- Anh ko muốn hỏi nhưng.... anh lo lắm... em bị sao vậy... nhìn em yếu quá! - Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!

Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút.... Và nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều....

- Anh hay mắng em vì em ngủ đứng.... - Uh, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu! - Em kể cho anh một câu chuyện... và anh chỉ được nghe thôi nhé! -Uh, em kể đi! - Hồi em học cấp 2, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi.... -Uh... - Nào, anh đừng "uh" nữa, để em kể chứ! -Được rồi, hehe, anh xin lỗi! -Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau. Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy ko có chồng, sống 1 mình nữa....Và cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm. Năm em học lớp 8, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái... - Cái đó là cái gì? - Kinh nguyệt ấy! - Oh... uh! - Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào.... Em gọi cô ý sang, nhờ giúp em....vì lúc đó, mới lớp 8 mà.... ko hiểu chuyện gì cả....cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ ko chảy nữa.... Và...



Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy... cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời... ôm chặt tôi... ôm chặt lắm....

- Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!

Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra.... trong vài giây định thần... tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy... Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi.... Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở.... nước mắt lăn dài trên áo tôi...

- Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ.... Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm....Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy... Từ đó, lúc nào em cũng.... ngủ đứng... hoặc ngủ ngồi... ở nhà cũng vậy... vì em sợ...em nằm xuống...em sẽ lại....

Ôm tôi chặt hơn... nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn....

- Em ko biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy... Rồi em nói với mẹ.... rồi mẹ ko tin em.... mẹ nói em bị điên.... xấu hổ vì em điên... ko ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó...và tất cả... đều ghét em anh ạ...

Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi dầy vò khi còn quá bé nhỏ?

- Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta, cho đến ngày... cô ta chuyển nhà đi vì lý do gì em cũng ko rõ và chẳng muốn biết nữa.... em đã phải chịu đựng 3 năm liền lớn lên với ánh nhìn như mình là người điên của bố mẹ....

-Nín đi, anh ở đây.... anh yêu em! Dù thế nào chăng nữa....

Cô ấy vẫn khóc

- Em tưởng mọi việc đã kết thúc.... Em đã cố quên... em đã cố yêu... cố ngủ nằm...

Cô ấy dừng lại 1 chút...

- Cho đến khi.... người yêu em... đến nhà....bà giúp việc mở cửa.... anh ta lên phòng.. lúc em đang nằm ngủ... và....ngủ với em.... em muốn cưỡng lại.... nhưng... em nghĩ....phải làm quen.... với đàn ông...

Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực

- Rồi anh ta... nói.... sau khi đã xong xuôi.... rằng.... "ko ngờ em đã mất trinh rồi! Anh ko muốn yêu một người ko đoan chính!".... và.... anh ta bỏ em...

Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy...

- Em im lặng.... và thế là chia tay.... em lại... ngủ đứng.... ngủ ngồi... vì em sợ... em ko dám.... nằm nữa....nằm.... em sẽ chẳng thể chống cự... em sợ....

Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi... những chuyện mà cô ấy phải trải qua, thật quá kinh khủng....

- Rồi.... em đã gặp anh.... anh đã yêu em khác hắn yêu em....anh đã chấp nhận em ... ko giống người ta phủ nhận em...

Tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi mới nên người, mới có thể thay đổi để làm người... và tôi mới phải là người cần phải cám ơn chúa trời vì được gặp cô ấy trong đời...ằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào.... yêu và đau xót biết bao ... căm hận những kẻ reo nỗi sợ hãi và ám ảnh lên suốt cuộc đời cô ấy....

- Anh ko quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương... anh yêu em... anh thề là anh yêu em... và anh sẽ ko để cho em phải buồn nữa đâu....

Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở 2 khoé mi... rồi cười nhẹ nhàng....

- Em biết mà...Nhưng anh có thể hứa với em một điều được ko? - Uhmmm... em nói đi... - Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé... -Tại sao? - Đi mà, và đừng hỏi gì cả! -Uh!

....Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện....

Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ.... cô ấy đã ra đi mà ko để cho tôi nhìn lần cuối...ra đi lặng lẽ.... ra đi âm thầm... ra di bất ngờ và ra đi đau đớn....

- Những người bị "nhiễm trùng huyết" rất khó sống... cô ấy đã chiến đấu đến cùng... và cô ấy biết....

Bác sĩ nói với tôi như vậy.... Cô ấy ko có đám tang... ko bạn bè....vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh... và cha mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy xót thương gì... cô ấy ra đi như vậy đấy... sống đau đớn và chết chua xót...

Một bầu trời đêm bao trùm tôi....

- Cô ấy đã tặng mắt cho một người.... cách đây 2 ngày.... chúng tôi làm phẫu thuật....

Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy....



Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa... đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi....ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó....

Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:

"Anh là người duy nhất yêu em! Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bênh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em... em sẽ lại gặp anh.... Nhưng em nhận ra rằng... em ko thể... em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi.... em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu em... khát khao ấy đã cho em sức mạnh... để... gặp lại anh thêm lần nữa....... em muốn anh biết.....Anh là người DUY NHẤT em yêu!"




Lời tự sự của Gào : Tôi viết truyện này vào 22h35' và kết thúc nó vào 0h21'.... gần 2 tiếng đồng hồ, đây là truyện ngắn mà tôi viết lâu nhất từ trước đến giờ ( thường thì những truyện khác chỉ mất khoảng 1 giờ đồng hồ có thể viết xong ).... Chẳng biết nói gì... câu chuyện này viết lâu hơn những truyện khác... có lẽ bởi vì khi viết nó.. đôi lúc tôi có dừng lại để... nghĩ....nghĩ xem có nên viết nó quá thật thế này ko.....hiểu cái tâm trạng của nhân vật mình viết..... và muốn người khác cũng hiểu được 1 phần nào...

Trong truyện của tôi lúc nào cũng có những nỗi đau cồn cào.... người con gái ko căm ghét quá khứ thì cũng cào cấu hiện tại trong nỗi sợ hãi vô hình... Lúc nào cũng có hình ảnh 1 người đàn ông phụ bạc... 1 kẻ mất nhân tính.....

Nhưng tôi cho rằng, điều đó thật vô cùng...Nó phải được nói ra và nó phải có người biết....

Nhen nhóm lên 1 chút hy vọng, tôi muốn có 1 tình yêu mơ mộng...

Nơi mà.... người ta sẵn sàng dám yêu và dám sống...

Như người con trai kể câu chuyện này...

Dám bỏ qua quá khứ của người con gái mình yêu... điều mà chính gia đình cô ấy ko bao giờ thừa nhận cho đến tận khi cô ấy chết..... Và dám thay đổi bản thân mình để yêu một người mà chính mình cũng chưa hiểu hết.... Để rồi khi cô ấy chết đi một cách bất công và thầm lặng.... anh ấy vẫn cứ mãi yêu trong im lặng vậy mà....

Cuộc đời có rất nhiều nỗi đau.... Bạn có thể đi qua nó bằng cách này hay cách khác..... nhưng nó vẫn ở trong bạn.... 1 chút gì đó.... nỗi đau mơn man....

Gào

Tình Yêu của một Con Đĩ !

nghiemtrung | 16 March, 2010 20:01

Sưu tầm

TÌNH YÊU CỦA MỘT CON ĐĨ!



"Số tiền anh trả cho em.... ko đủ..... ko đủ.... cho một tình yêu.....

Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn.... "

......

Lời tuyệt mệnh của một tình yêu bị ruồng bỏ - Một câu chuyện chân thực và xúc động về một kiếp người con gái. Đã lâu rồi mới lại đọc một câu chuyện " sắc " và cảm động như thế này . Xin được post chia sẻ cùng mọi người. Hi vọng có ai đó sẽ có thêm một cách nhìn về những người được gọi là " Con Đĩ "



Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình.... Một lý do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước.... Một lý do có thật hoặc một lý do ảo nào đó....

Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này.

Nó coi đó là 1 nghề, và nó ko hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.

Nhưng...

lý do...của nó lại là...

Gia đình nó có "truyền thống" như vậy!

Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn ko biết nó là sản phẩm của lần quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp, sau khi sinh nó ra, mẹ nó ko còn sinh nở được nữa.... nếu đối với những người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một niềm vui.... Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi.... Nó lớn lên trong sự thiếu thốn... thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất..... Nhưng xui xẻo thay.... nó vẫn xinh đẹp.... Nó ko xấu xí.... Đàn bà có vốn tự có... để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều thứ để mài mòn.... Nó chưa từng yêu, 20 tuổi chưa từng hiểu yêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hoà lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền. Học hành ko đến nơi đến chốn, 15 tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với mẹ... Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn!

Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều...

5 năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình.... Người ta tự hào khi kế thừa một truyền thống còn nó ... có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn....

Con người có những lựa chọn và nó biết cái nghề nó đang làm ko phải là một sự lựa chọn tốt nhất cho 1 thứ việc làm.... Nó chui vào một góc và bắt đầu khóc! Lần đầu tiên nó nức nở về số phận của mình, đã ko chèo lái được cuộc đời, mặc nước xuôi chiều cuốn trôi.... Phải chăng nó đã sai rồi sao???? Những lần đi khách ko phải lần nào cũng dễ dàng, chưa kể công an, bảo kê và bọn dắt mối.... hành hạ... còn là những khách hang` khiếm nhã.... Như người ta vẫn nói, có thằng nào đi "đá phò" là thằng đàn ông tử tế đâu? Nó đôi khi bị khách đánh đập, những thằng đàn ông vẫn bạo lực như vậy khi làm tình....

Có hôm, nó lết dậy trên giường mà ko sao bước đi được, cảm giác thân thể rã rời, phần dưới đau nhức ko thể tả...

Lại một ngày trôi qua của một con phò với tai nạn nghề nghiệp đây mà! Nó cười! Cười lớn dần! Rồi trong tiếng cười vỡ vụn ấy, giọt nước nào đó lăn ra từ hai khoé mi... Lần đầu tiên trong đời, nó cười mỉa mai cái nghè và cái thòi đời này....

Nó sẽ.... từ bỏ!

Nó ko muốn chịu cái sự đau đớn trên thân thể thiếu nữ.... ko muốn chịu cái sự nhục nhã ngày nối ngày thế này nữa....

Nhưng...

Ai cho nó sự can đảm để bỏ nghề???????

Ai????

Xã hội này là nơi rất dễ dàng cho sự bắt đầu.... nhưng lại quá khó khăn để kết thúc....

Nó quyết định đi tìm người đàn ông của mình, một người đàn ông mà như bao phụ nữ trên đời này vẫn có ít nhất một người.... Người đàn ông yêu nó.... Yêu nó để nó yêu chứ ko phải yêu nó như yêu một con phò....

Nó bắt đầu vẽ ra cái ảo tưởng cho đời mình.... Một điểm sáng le lói có thể bước tới từ đâu đó ở phía những người đàn ông tử tế kia, ko phải những khách hàng của nó....

Nó thay đổi nhiều, đi khách ít hơn, mặc cho bọn dắt mối cằn nhằn.... cay nghiệt chửi bới, cùng với bảo kê liên tục đe doạ.... Người ta phải liều lĩnh! Ai đó, đâu đó hay trong một bộ phim nào đó đã nói vây!

Cho đến nó khi nó quyết định bỏ nghề....Dù sao nó cũng chẳng có ràng buộc gì với cái nghề này, ngoài 1 từ "truyền thống" xót xa....

Như tất cả những con cave bỏ nghề nào khác, đều chịu đựng những cái nhìn mỉa mai của "đồng nghiệp" và sự quấy rầy của quá khứ.... Nhưng thời gian sẽ làm mọi chuyện trôi qua... Nó cắn răng chịu đựng với ý nghĩ đó và cố an ủi mình với mơ ước về một người đàn ông sẽ đến....

Phải là một đứa con gái trong sạch mới xứng đáng với một người đàn ông như thế....

Khi con người ta đã thay đổi những ước mơ về hạnh phúc xa vời... thì nó thật buồn cười chỉ có một mong ước bình thường ko xa xôi là được yêu dù chỉ một lần thôi...

Nó bắt đầu thói quen đi xem film một mình,đọc sách thường xuyên và tìm hiểu những công việc khác, trên báo.... Rồi nó tìm được một công việc ở một quán cafe, bồi bàn... Nó hài lòng với công việc đó.... Cố gắng tẩy rửa và lau chùi quá khứ của mình... thay đổi tất cả, thuê một căn phòng trọ nhỏ ở nơi mới, dùng một số điện thoại mới..... Thường xuyên ra đường ko trang điểm chứ ko loè loẹt như xưa....

Mọi thứ thay đổi đến chóng mặt và khó khăn cũng nhiều đến chóng mặt....

Một năm trôi qua...

Người đàn ông ấy vẫn chưa đến....

Cho đến một ngày, trước sinh nhât nó 1 tháng, nó nhận được một bó hoa.... người ta nói là có người tặng nó. Bó hoa hồng đẹp hơn cả trong giấc mơ của nó....Ko rõ người gửi.... Và cứ thế trong một thàng liền, những bó hoa được gửi tới nơi nó làm một cách đều đặt....

Vào ngày sinh nhật nó.... Ko còn thấy bó hoa đó xuất hiện vào buổi sáng như thường lệ, nó có chút buồn thoáng qua... Một tháng nay.... nó đã mong chờ bó hoa ấy.... và chủ nhân của những bó hoa này làm nó tò mò.... đôi khi là mong nhớ.... mong nhớ một người xa lạ....

Nó như một đứa trẻ lần đầu tiên trong đời được tặng một con búp bê đẹp....

Tối hôm đó, khi nó đóng cửa quá, vì ca trực của nó là ca trực quán cuối cùng.... Một anh chàng xuất hiện, với một bó hoa như mọi ngày trên tay.....

- Chúc em sinh nhật vui vẻ...

Nụ cười tan mây, nụ cười ngọt ngào trên đôi môi ấy làm trái tim nó tan chảy, một đứa con gái khát khao hạnh phúc bao lâu nay, giờ đây được đón nhận niềm vui thì sẵn sàng nhận lấy mà ko mảy may đề phòng....Nó im lặng, sững sờ, luống cuống ko biết phản ứng thế nào...

Vậy là.... tình yêu của nó bắt đầu như vậy đấy....

Nó chưa bao gìơ yêu và cũng ko biết yêu nhau người ta sẽ làm như thế nào và... làm gì với nhau....

Hẹn hò này, đi chơi này... nhắn tin, gọi điện thoại và còn gì nữa.... Nhiều hơn cho một sự bắt đầu...

-
Sao anh lại thích em?

Anh nhìn thấy em vào ngày đầu tiên em làm ở đây! Anh là khách quen của quán.... hehe... nhưng từ khi nhìn thấy em, anh ko vào đây nữa....

-
Tại sao vậy?

-
Oh, anh phải nghỉ ngơi và dành thời gian để nghĩ chiến dịch cưa cẩm chứ....

Nó cười.... hạnh phúc!

Cuộc sống đơn giản vậy, hạnh phúc đến đơn giản vậy...

Một vài tháng sau.... nó chuyển về sống chung với anh.... Đối với nó, đây hẳn là 1 sự phân vân, anh ko biết quá khứ của nó.... và nó cũng ko biết sống chung với người đàn ông mình yêu chứ chưa phải là chồng thì có là đúng đắn và... giống con gái bình thường ko?

Nhưng mặc kệ!

Anh muốn thế... Và như thế thì 2 người mới có nhiều thời gian bên nhau, nhất là khi bố mẹ anh ở xa và anh lại đang sống một mình, cần 1 người phụ nữ để chăm sóc.... cần một bàn tay phủ ấm căn nhà hoang lạnh....

Lại nói về bố mẹ anh, nó nhớ chưa một lần anh nhắc đến họ.... Có vài lần nó cũng định hỏi.... nhưng nghĩ lại thì thôi... bởi nếu anh có trả lời, rồi anh hỏi về bố mẹ nó... nó sẽ trả lời thế nào?

Một đứa trẻ ko biết bố là ai? Và một bà mẹ là điếm hết thời đang sống cuộc đời nghiện ngập, rượu chè, ko hiểu đang ở nơi nào.... Trả lời như thế sao????

Dù vẫn biết là anh sẽ biết hết dù sớm hay muộn.... nhưng nó vẫn ko thể mở lời nói về cái cuộc đời xưa cũ mà nó đang cố gắng rũ bỏ.....

Trước khi chuyển về sống chung, 2 đứa đi mua sắm rất nhiều vật dụng... vẽ ra một viễn cảnh của tình yêu hoàn hảo....

Nó nhoè mắt, cay lòng:

-
Anh tốt với em quá!

Anh cười:

- Anh ko tốt đâu...

- ko sao, em sẽ yêu anh, cho dù anh là người xấu đi chăng nữa...

...................

Ngày nó chuyển đến sống chung với anh, đồ đạc ko có gì nhiều ngoài vali quần áo, những thứ khác nó đã để lại căn nhà trọ vì anh nói, ở nhà anh cái gì cũng có, ko nên đem đi cho lủng củng và mệt mỏi....

Buổi sáng hôm ấy, trời mưa... mây xám xít và ko khí u ám nặng nề.... chỉ có nó là điểm sáng duy nhất của thời tiết ảm đạm ko có mặt trời ấy.... Nó vui vì được bắt đầu một cuộc đời làm người thực sự....

Đêm đó, là đêm đầu tiên của nó và anh.... Rất lâu.... rất lâu từ khi 2 người yêu nhau....

Tấm ga giường....

Một người đàn ông...

Chiếc chăn mong manh....

Ánh đèn đỏ..

Mùi mồ hôi nồng nàn...

Bàn tay to lớn lướt trên cơ thể co quoắp....

Đã từ bao giờ xa vời với nó...

Nay lại trở về....

Và lại là.... với người đàn ông mà nó yêu.....

Miên man với suy nghĩ hạnh phúc và cảm giác tuyệt vời đang trải qua....

Sau khi làm chuyện đó.... nó thấy anh quay lưng đứng dậy.... mặc quần áo...

Nó cười:

- Anh ngốc thế... sao phải mặc đồ nhanh vậy!

Anh lạnh lùng ko nói gì....

Mặc đồ tử tế, quay lưng lại đến tận khi đó vẫn chẳng nói gì thêm với nó.... Sau khi xong xuôi, anh rút trong ví ra 1 tập tiền...

Rồi ném vào mặt nó... khi nó còn đang trần truồng ở trên giường, phủ lên thân thể con gái là một tấm chăn nhỏ, đủ để tiền lướt qua da làm nó lạnh.... Nó hoàn toàn ko hiểu điều gì đang xảy ra, thế giới như sụp đổ, cánh cửa một cuộc đời đóng khép.... Nó shock đến mức ko nói được câu nào, chỉ biết im lặng.... đờ đẫn như vậy nhìn anh.

- Nhiều hơn một đêm của cô ngủ với bố tôi chứ?

- Anh... anh...

- Tôi chỉ muốn xem cô ngủ với bố tôi như thế nào .... Người cha đáng thương của tôi đã bị cô làm mù mắt..... Tôi chỉ muốn xem.... khả năng làm điếm của cô thế nào thôi....

- Anh.... anh...

- Một con điếm suốt đời chỉ là 1 con đĩ ko hơn. Cầm tiền và cút khỏi đây....

- Anh...

- Tôi muốn tất cả cái lũ điếm như cô, và nhất là cô, phải chịu cái cảnh mà mẹ tôi phải chịu.... Nhục nhã vì bị ruồng bỏ.... Nhục nhã rõ chưa? Cầm tiền và xéo đi.... Con điếm!

Nó cười lớn....

Nó cười sằng sặc....

Nước mắt nó ào át tuôn trào...

Đôi môi ướt đẫm...

Nó cắn môi....

giữ nguyên cái bộ dạng trần truồng đó...

Nhặt...

Nhặt...

Nhặt những đồng tiền bán thân xác mà anh vừa trả nó....

Anh ta quay đi... ko nhìn...

- Bố anh là ai?

-
Là người bằng tuổi bố cô, là cái lão già mà cô đã cặp kè và làm si mê suốt 4 tháng trời, để ông ta đòi bỏ vợ. Đuổi vợ ra khỏi nhà, và bà ấy là mẹ tôi, gần 50 tuổi mà phải xách vali ra khỏi nhà và đi tự tử vì nhục! Là mẹ tôi! Là mẹ tôi! Cô hiểu chưa? COn đĩ! - Anh gào lên, nước mắt anh trào ra... nỗi tức giận và niềm căn phẫn ứa lên mạnh mẽ - Tôi thậm chí đã ko về kịp để nhìn mẹ lần cuối, chỉ vì cô đấy, con đĩ!

- Em ko biết bố em bao nhiêu tuổi - Nó cười.... môi cắn môi.... máu chảy ra hoà cùng dòng nước mắt tan - Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai.... chưa từng!

- Một con đĩ như cô, thì làm sao biết mình đã ngủ với bao nhiêu người? LÀm sao biết mình đã phá nát bao nhiêu cuộc đời chứ? Khốn nạn! Đồ điếm! Đồ chó cái!

Nước mắt ... dù đã kìm nén.... vẫn tuôn ra ko ngừng... lông mi đẫm nước..... má đỏ.... môi ướt máu.... nó cười....

- Tất cả chỉ là giả dối hả anh?

- Tôi chắc sẽ yêu cô! Tôi tưởng tôi đã yêu cô! Đã quên đi mục đích tiếp cận cô của tôi, những gì cô thể hiện quá tuyệt vời, sự che dấu hoàn hảo! Nhưng .... rồi... trên giường cô cũng chỉ là con đĩ thôi....Tôi ko thể quên! Một con đĩ giết mẹ tôi, nó ám ảnh tôi!

- Vậy là.... anh sẽ yêu em.... như anh đã trót yêu em.... nếu như....em .... ko phải là một con đĩ.... phải ko?

Anh quay đi......

Không khí căn phòng đêm đầu tiên này.... đầy máu và nước mắt.... tràn ngập nỗi đau....

Nó đứng dậy .... cầm số tiền của anh trên tay... giơ lên... ngang mặt.... cười và nói với anh: "Nhiều hơn em được trả cho một đêm!"

... Mặc quần áo.... kéo nốt đống quần áo mới xếp vào tủ trong sung sướng và hạnh phúc sáng nay.... Nó nhét vào vali và kéo lết đi....

- Cám ơn anh!

Người đàn ông gục xuống! Anh ta khóc....

Cánh cửa kéo ra rồi đóng sầm.... Trời lại đổ mưa....

Nó lết vali bước đi trên đường ước, nước mưa tát vào mặt nó rát và nước mắt làm nó buốt giá, môi cắn bật máu giờ đây xót.... chảy tan trong nước mưa những giọt máu đỏ.... Nó cầm nắm tiền trên tay.......

Kiệt sức và đau đớn!

.................

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một người con gái, với giọt máu ở khoé môi.... nước mắt 2 dòng khô trên đôi mắt nhắm u sầu.... Cô ấy đã chết.... Cổ tay hằn vết và máu chảy đẫm áo....

Một cái chết đau đớn và oan uổng!

.............

Nó lết trong cái đêm mưa bão đau xót ấy.... Nỗi đau đã làm tiếng cười của nó bật nước....Nó quỳ xuống một góc khuất ... bên mái hiên của căn nhà bên ngõ vắng.... Lục lọi đống đồ đạc mà nó đem theo.... Hôp dao cạo mua cho anh.... để anh cạo râu.... Nó nghĩ vậy khi mua... và vui lắm, cái cảm giác được chăm sóc cho anh như cho chồng mình.....Mở quyển sổ nhật ký nó mua ... với ước mơ hồn nhiên ghi chép lại những ngày sống chung của cả hai mà nó vốn nghĩ sẽ rất hạnh phúc..... Nó rạch 1 vế nhỏ trên ngón trỏ của tay phải và bắt đầu viết.... trong nước mắt... trong nước mưa... trong máu.... trái tim nó... vỡ nát theo từng dòng chữ đớn đau....

...................

Người ta nhìn anh, khi anh đến đồn công an để nhận xác và khai báo.... Nhìn anh như nhìn một con ác thú giết người....

Anh lặng lẽ khai những gì mà người ta hỏi....

....................

Đám tang của nó chỉ có một mình anh!

Ko phải là đám tang mà chỉ là một nắm đất chôn người chết, được đào xới lên và thả cái xác xuống... cắm một vài nén hương... bia mộ là những dòng chữ trống rỗng...

Một cái tên như bao cái tên...

...................

Bức thư tuyệt mệnh vàvà chiếc vali của nó... nằm im lìm ở góc nhà... Anh ko hề đụng đến....

..........................................

Một buổi sáng, anh giật mình bởi tin nhắn: " Tao lại thấy bố mày cặp kè với con kia rồi đấy!"

Anh bàng hoàng....

Gọi điện thoại lại cho bạn!

- Uh, đúng rồi, tên thế mà... nhưng nó bỏ làm ở đó lâu rồi, bỏ từ trước khi mày về nước cơ!

Thế còn những tấm ảnh thì sao? Anh cảm giác như mình sắp nổ tung. Mở những cái ảnh chụp cha mình và cô gái đó.... Anh chợt rùng mình.... Vì những bức ảnh đó.... ko có rõ mặt.....người con gái kia... chỉ 1 mái tóc giống nhau.... 1 cái tên giống nhau.... 1 chỗ làm mới.... giống nhau!

Anh chạy đến góc phòng, đôi bàn tay run rẩy.... cầm bức thư...

Nước mắt trào ra... lăn lóc trong trái tim anh hoảng loạn, đôi môi run... hàm răng va đập.... những tiếng nấc ko thành lời....Một bức thư đẫm máu... viết băằn máu và viết bằng một trái tim đau...

" Anh à, em nói thật mà! Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai! Em biết anh nhầm lẫn.... Nhưng em ko thể giải thích... vì anh nói đúng....em chỉ là một con đĩ! Em ước gì, em được sinh ra 1 lần nữa! Một lần trong sạch chưa bao giờ trải thân đĩ điếm....

Anh à, anh đúng.... anh ko sai.....

Nhưng có một điều anh sai....

Số tiền anh trả cho em.... ko đủ..... ko đủ.... cho một tình yêu.....

Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn.... "

...........................

Những nỗi đau dồn dập lên một cuộc đời và nhiều con người.... vì một người đàn ông mà 2 người đàn bà phải chết.... Người đàn ông kia đã mất vợ.... Và con của ông ta.... đã vô tình giết chết một người con gái yêu mình.....

Nó đã cố gắng quên quá khứ, để học cách yêu một người nhưng nó vẫn được trả tiền vì yêu người đó! Vì đơn giản... nó chỉ là một con đĩ!

Một con đĩ!

Quá khứ quay lại... giơ bàn tay tử thần bóp nghẹt con tim yếu đuối!

" Anh đã ko cho phép mình yêu em! Anh đã để em ra đi.... vì anh có một trái tim... quá .... hẹp hòi..."

Lại chuyện văn chuơng hay là nude?????

nghiemtrung | 16 March, 2010 17:43



SỢI XÍCH

Sau khi nhận phản hồi dữ dội từ độc giả, những người yêu văn chương, tiểu thuyết đầu tay Sợi xích của ca sỹ/diễn viên Lê Kiều Như cũng đã bị ngưng phát hành. NXB hội nhà văn hiện chưa có ngày cụ thể phát hành cuốn sách này nhưng một vài website vẫn đưa tin, Si xích sẽ được phát hành ngày 22/3 tới.   Ch thi gian ngn sau khi mt chương trong cuốn truyện ca Lê Kiu Như được đưa lên mng đã có rt nhiu phn hi ca cư dân mng. Đa phn trong s đó t ra khá "bàng hoàng" vi ni dung chương sách mà h va đc được. Nhiu người t ra bc xúc vi vic vì sao mt cun sách có nhng đon văn "khiêu khích" như vy mà vn được cp quyn xut bn bi ni dung ca nó được cho là dung tc và phn cm.  
Bìa tiểu thuyết Sợi xích
   Sợi xích hiện là một chủ đề "nóng" được bàn tán khắp các blog, diễn đàn, các phương tiện truyn thông. Ở nhiều din đàn, nhiu cư dân mng còn "biến tu" đon trích trong cun sách ca Lê Kiu Như sang mt hướng khác đy châm biếm và ng nghĩnh.

thức" được độ "hot" của mình nên trong buổi họp báo ra mắt cuốn sách của Lê Kiều Như, chỉ có những khách mời có tên trong danh sách mới được tham dự cuộc họp báo, còn những ai không có tên thì "làm ơn đứng ra ngoài". Với những nhà báo "may mắn" có mặt trong buổi họp báo, mặc dù đã được đọc trước vài chương trên mạng và biết trước một vài thông tin bên lề của cuốn sách nhưng cũng không khỏi bị "chới với" khi đọc cuốn sách này.    Điểm dễ nhận thấy nhất trong cuốn sách chính là văn phong... ngây ngô của tác giả. Văn phạm rời rạc, khó hiểu, kết cấu, tứ truyện, tình tiết câu truyện thì đều đều không có một chút ý đồ nào...







Thiên hạ ai người khóc Kiều Như?

Nhân chuyện Lê Kiều Như (gọi trống không vậy vì không biết nên xác định chức danh của Kiều Như là gì) tổ chức họp báo công bố tác phẩm đầu tay "Sợi xích", được nhiều người khen là một chiêu PR giỏi, Trang the Ridiculous ngẫm nghĩ hồi lâu... Rồi "nhà kinh tế nửa mùa" trong tôi trỗi dậy, thử phán liều một quả về marketing strategy này của Kiều Như. Tôi mạo muội cho rằng, không như nhiều người tưởng, Kiều Như vừa thực hiện một chính sách PR rất stupid, hứa hẹn hỏng ngay từ đầu, và kể cả nếu "Sợi xích" có ra thị trường thì Kiều Như cũng không được gì. Chỉ có LỖ THẢM HẠI.

Để đơn giản hóa, ta sẽ đi thẳng vào vấn đề: đánh giá cách marketing của Kiều Như, với giả định thứ nhất, đó là một cuốn sách mà nội dung chủ đạo là sex. Giả định thứ hai: Kiều Như có 2 mục tiêu, một là nổi tiếng, hai là kiếm tiền từ thương vụ sách này. Giả định thứ ba: Cuốn sách được phát hành nguyên vẹn như bản đã công bố tại cuộc họp báo vừa qua.

Nhiều nhận định sau đây sẽ không dựa trên số liệu thống kê nào nên sẽ có màu sắc cảm tính, tuy nhiên Trang the Ridiculous đành phải chấp nhận, vì rất khó có số liệu chứng minh, thêm nữa xét cho cùng kinh tế học là môn khoa học nghiên cứu hành vi đám đông, nên nhiều khi cũng phải "khái quát hóa" bừa phứa đi chứ biết làm thế nào! Bài này cũng sẽ không bàn về chất lượng của "Sợi xích".

123     123 

Xét mục tiêu thứ hai trước, là mục tiêu kiếm tiền, tôi khẳng định Kiều Như không đạt được, và thất bại là do không nghiên cứu kỹ thị trường sách và tâm lý người mua sách Việt Nam.

1. Thống kê (ở đâu quên rồi) cho thấy phần lớn người mua sách ở Việt Nam là phụ nữ. Mà giới này thì hẳn nhiên là không mua "Sợi xích" về gối đầu cho chồng hay đọc cho con nghe hàng đêm trước khi đưa bé vào giấc ngủ rồi. Lý do tại sao thì chúng ta đều đã biết. Như vậy, nếu chọn đối tượng là tất cả mọi người trừ phụ nữ, thì Lê Kiều Như đã phạm sai lầm đầu tiên khi loại ra ngoài nhóm độc giả tiềm năng nhất.

2. Từ đó suy ra độc giả của "Sợi xích" chủ yếu là đàn ông. Nhưng đàn ông cũng không dễ đi mua "Sợi xích", vì 2 lý do: 1. sợ vợ/ bồ (nếu có); 2. sợ dư luận. Không có thống kê song thực tế cho thấy năm 2008 khi cuốn "Bóng - tự truyện của một người đồng tính" ra đời, độc giả nam rất ngại mua cuốn này, chắc vì cả nghĩ, ngượng với người bán hàng.

Một ví dụ khác trong marketing mà Kiều Như chắc chưa biết, là khi bao cao su ra đời ở Việt Nam, người sử dụng nói chung là ngại hỏi mua sản phẩm. Chỉ đến khi nhà phân phối DKT nghĩ ra cái tên OK để gán cho nó, bà con mới mạnh dạn hơn...

Nay Kiều Như chưa tung "Sợi xích" ra đã rổn rảng bàn về chất lượng sex của nó, e là độc giả càng ngại đi mua hơn. Ta thử tưởng tượng một người đàn ông ra hàng sách (Fahasa, Xuân Thu, Minh Khai... ở TP HCM, hoặc khu vực gần Bờ Hồ ở Hà Nội) và dõng dạc/ thì thào: "Cho em lấy Sợi xích"...

3. Nhuận bút cho Kiều Như, theo luật là 10% doanh thu tính theo giá bìa, ta cứ tính là 20%, coi như đơn vị làm sách biếu thêm khoản nhuận cơ thể (mặc dù thực sự không tới được mức đó, dù nhà sách có quý Kiều Như đến mấy), tính ra là 7.800 đồng/cuốn sách. Không biết phải bán được bao nhiêu "Sợi xích", Kiều Như mới thu được tiền đủ may chiếc váy mặc hôm ra mắt sách.

4. Ngoài "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" hot do nỗ lực PR của Đảng, Nhà nước thông qua các cơ quan, chi bộ trên khắp mọi miền đất nước - bán được 500.000 bản (?), một cuốn best-seller khác là "Lê Vân yêu và sống" cũng chỉ đạt con số 50.000 bản trên toàn cõi Việt. Lê Kiều Như PR mạnh lắm thì cũng chỉ bằng Lê Vân, rất khó vượt kỷ lục, nhất là khi VN đang khủng hoảng kinh tế. Đất nước đang vượng, sách còn là mặt hàng xa xỉ, huống chi khi đất nước gặp khó khăn.

5. Có biểu hiện phá giá: Với một cuốn sách kèm cả ảnh như thế, với giá giấy như hiện nay và tình hình lạm phát như hiện nay, giá bán 39.000 đồng/cuốn có vẻ là quá thấp. Sau các loại chiết khấu cho đơn vị phát hành, quản lý phí cho NXB, thì tiền thu về cho nhà sách (Youbooks) chả còn mấy, vậy có lẽ ta không có cơ sở để tin vào tài kinh doanh của họ. Không hiểu Youbooks tính toán thế nào mà lại mua bản quyền cuốn này.

Từ các lập luận trên, tôi cho rằng, nếu được bán ra thị trường, "Sợi xích" sẽ lỗ thảm thiết. Tuy nhiên, nếu tác phẩm này được tiêu thụ qua kênh bán lẻ đi rong - tức là theo chân những người bán báo, băng đĩa lậu v.v. - tránh được tâm lý ngượng ngùng cho khách hàng, thì chắc cũng bán chạy. Nhưng đó là khi sách lậu lên ngôi, sách xịn của Lê Kiều Như không có chỗ ở đó.

Cho nên gợi ý cho Lê Kiều Như là: nên tự làm lậu sách mình, photo thật nhiều bản "Sợi xích" và bán rong trên mọi nẻo đường đất nước - cafe vỉa hè, bến tàu, nhà ga v.v.

Còn với mục tiêu thứ nhất - tạo danh tiếng - thì chắc chắn Lê Kiều Như đã và đang thành công. Nhưng là thành công với một cuốn sách lỗ, và tình hình này cũng chỉ là ngắn hạn. Nếu muốn tiếp tục nổi tiếng thì lại tiếp tục phải có sản phẩm và marketing, bằng không... 12 tháng nữa, thiên hạ ai người khóc Kiều Như?

123



"Sợi Xích" được người ta đồn đại từ lâu như một cuốn "Dâm Thư"  của một người đàn bà chuyên chụp ảnh sếch xi và có phần phóng khoáng. Đấy là giang hồ ác miệng đồn như vậy. Sách chưa đến tay bạn đọc nên chưa thể nói được gì nhiều. Nhưng chỉ qua 1 chương dưới đây thôi cũng có thể lột tả được phần nào nội dung sex của nó. Những lời vẵn đầy sức thu hút cũng khiến vài anh chàng ở nhà một mình phải "dựng cột" rồi , hê hê.


KangBlog

....

Anh ấy dắt tôi đến một khu phố Tàu để dạo chơi. Dọc khu phố là những ghánh hàng rong, nhiều lồng đèn hoa được treo hai bên đường, có những tửu quán được bài trí như thời thập niên tám mươi, vài cặp tình nhân vui vẻ say sưa, ôm hôn nhau không quan tâm những ánh mắt chung quanh... Có một cặp lướt ngang mặt tôi cười mỉa.


- Đến đây mà còn ra vẻ đài các nữa làm gì, mắt cứ nhìn như chưa bao giờ nhìn thấy người. Đúng là đồ nhà quê.

 Lần đầu tiên tôi đến đây nên không tránh khỏi sự tò mò. Đi tiếp một khoảng đường nữa tôi như lạc vào mê cung, tôi như quên có anh đi bên cạnh, nơi đây một số phụ nữ tươi mát và đàn ông qua lại như đang buông mồi câu khách... Có cả những phụ nữ lớn tuổi cũng đang cười đùa ve vãn đàn ông, nhìn vào những góc tối, từng cặp đang ve vuốt hôn nhau, tiếng gió rít trên tay làm tôi ớn cả sống lưng ở nơi hoan lạc này. Đến lúc này tôi vẫn không biết anh ấy đưa tôi đến đây để làm gì, anh  chỉ luôn miệng hỏi tôi với vẻ mặt đầy hào hứng.

- Em thấy vui không?

Rồi anh đưa tôi lên một con tàu, đang cặp bến chờ khách, con tàu có cái tên "Nhớ mãi" nhiều cặp đổ xô xuống tàu, trong đó có tôi và anh, trên tàu có nhiều căn phòng bằng ván đóng cạnh nhau, tiếng gió hú hoà cùng tiếng nhạc văng vẳng, làm cho tôi nổi cả gai ốc. Khách ở đây có người nôn nóng hối hả, có kẻ rụt rè cúi mặt như muốn giấu điều gì. Tàu vừa nhổ neo, mọi người vào số phòng của mình, và cặp của tôi cũng được một phòng.

Vách của những căn phòng, không ngăn được những tiếng thở thôi thúc,  những tiếng rên man dại hòa cùng tiếng nhạc khiến tôi không thể chịu được, tôi bắt đầu buông mình cùng thanh âm nhức nhối đó.

Anh ấy bắt đầu chạm vào người tôi và nói:

 - Anh như một kẻ đói khát lâu ngày, mình sẽ bắt đầu bước vào cuộc thử nghiệm khác những gì trước đây, xin em hãy đón chào nó, em hãy để cho anh đưa em vào miền hoan lạc, hành hạ đôi ta trong niềm khóai cảm và đừng cưỡng lại sự lạ lẫm cho dù nó có là đau đớn.

Cả hai nhìn nhau như chuẩn bị cho khúc dạo đầu, trong mắt anh lửa đang đỏ lên như một con báo hoang khát mồi, anh bắt đầu hôn lên khắp người tôi, cả hai như muốn tan chảy vào nhau hứa hẹn một cuộc mây mưa hoàn hảo, anh tắt cả những ngọn đèn mờ ảo trong phòng, tôi nghĩ nếu anh tắt đèn chắc sẽ tự tin hơn. Tôi thả mình theo bóng tối, anh lấy khăn choàng cổ trói hai tay tôi lại. Ôi anh muốn chơi trò gì đây?

Tôi tò mò và chờ đợi những điều lạ lẫm ấy...

Anh đã làm tôi ẩm ướt và nóng bỏng, tôi nẩy người lên, đê mê như muốn anh nuốt cả bầu ngực tôi vào miệng... Tôi tê dại cả người, có cái gì đó như đang cương cứng mấp mé giữa đôi chân của tôi, làm tôi càng thôi thúc, hứng tình nhiều hơn... anh cắn nhẹ và lả lướt vào những vùng nhạy cảm... Anh nhấc hẳn hông tôi lên, bất ngờ anh nhấn vào rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong. Tôi quíu cả hai chân lại và rú lên, nó ran rát và đau, tôi lạnh cóng và bóp chặt hai lòng bàn tay vào nhau, còn anh như một con thú hoang hổn hển ra vào, dịch chuyển rồi lại phi nhanh, cổ họng tôi rên rỉ bằng những tiếng rên run rẩy, cắn răng nếm đau đớn đi cùng sự khoái cảm đang dâng trào...

Nẩy người, tay tôi đã vuột khỏi khăn trói tay, anh vẫn còn đang hổn hển với những vũ khúc, tôi đau đớn như đang bị xé da thịt, lấy tay mình tự ve vuốt lên ngực rồi mò mẫm xuống phía dưới chỗ anh đang... Tôi hoảng hốt bật đèn sáng lên!

Một sự thật kinh hòang! Tôi hét lên và tung cửa chạy ra ngoài, trượt té xuống ...

Con mắt tôi lờ đờ, chao đảo, không biết mình sống hay đã chết, trong đầu toàn những hình ảnh khốn nạn của ngày hôm qua, tôi khép chặt đôi mi mà ứa lệ. Tôi ức nghẹn không nói nên lời, chỉ ước gì trong lúc này mình đủ sức để giết được kẻ khốn đó! Nước mắt tôi cứ tuôn trào vì những hành động đau đớn mà anh đã dành cho tôi.

Quỷ quái cho cuộc đời tôi, tôi nhìn anh mà đầy căm hận, trong người tôi lúc này như ai đang xé nát! tôi không ngờ anh biến tôi thành một trò chơi đồi bại bẩn thỉu như vậy! Món dương vật giả đã cướp mất trinh trắng của tôi, ôi! Không có gì đau bằng, thằng chồng ngu xuẩn bệnh hoạn đã làm cho tôi thấy cuộc đời tối đen, đang nằm trong một ống cống thối tha nhất trên đời! Mỗi lần nhìn thấy anh tôi như đang thấy món dương vật vô tri, vô giác ấy. Cuộc đời con gái tôi giữ gìn, hôm nay lại biến thành trò chơi kinh tởm của anh! Có phải tôi đang sống trong địa ngục, kẻ vô tâm cho tôi thấy cuộc đời này toàn màu đen. Người tôi rã rời, cổ tôi như có ai đang cắt, kiệt sức, liệt giường. Tôi như một cái xác không hồn chờ ngày được chôn.
...
 

(Trích chương IV)


Buổi ra mắt hoành tráng hôm nay.


 

 Úi, xem iem ý mẹc đồ kà....


 


 

 Nhìn tác giả gợi cảm thía này thì ai mờ hỏng tò mò cho được...


 


 

 ZooM cận cảnh chút


 


 

 Ack, Chú Kasim xem ra có vẻ hí hửng wá....


 


 

Toàn khách VIP - Mai Thu Huyền cũng có mẹt lun!!!


 


 

Người mặc áo kẻ sọc là Duy Quang Kòn 2 bác còn lại là phụ huynh của iem Lê Kiều Như


 



 

Bình tĩnh nha, mới 2 trang 


 



Câu hỏi với rất nhiều người : Nghệ thuật hay muốn nổi tiếng ?

nghiemtrung | 16 March, 2010 09:57

Blog EntryBộ tranh gây tranh cãi "Thần nữ Phương Đông" của Lý Tráng BìnhMar 3, '10 5:47 AM
for everyone

Không biết bình luận gì, đọc xem và suy nghĩ !


Những bức tranh công nhận tuyệt đẹp nếu xét về sự thẩm mĩ. Người mẫu cũng đẹp và người vẽ cũng thật tài hoa. Chỉ có điều người mẫu khỏa thân là 1 cô gái rất trẻ và người vẽ lại chính là cha ruột của cô. Thế mới nên chuyện ầm ĩ !

Câu hỏi với rất nhiều người : Nghệ thuật hay muốn nổi tiếng ?


KangBlog.



Lý Tráng Bình là một nghệ sĩ người Tứ Xuyên và con gái tên là Lý Cần. Cô nói rằng mình có một ước nguyện là trở thành người mẫu trong tranh sơn dầu của cha mình, và giải thích rằng điều này là hoàn toàn là nghệ thuật không như trong các kiểu nude trên film ảnh.


Vợ ông cũng đã đồng ý bà nói rằng: "Con gái tôi rất đẹp, tôi cảm thấy ganh tị với nó. Tôi cho rằng đây cũng là một cách hay để nó lưu giữ lại những thời khắc đẹp của tuổi xuân thì. Tôi rất buồn vì tôi đã không có một cơ hội như nó khi tôi còn trẻ." Sau đây, mời các bạn chiêm ngưỡng series tranh "Thần nữ Phương Đông" của Lý Tráng Bình với người mẫu Lý Cần.

                            


Câu chuyện sẽ chẳng có gì ầm ĩ nếu tờ Trùng Khánh buổi sáng không phát hiện ra rằng, "nữ thần" trong bộ tranh này chính là con gái của họa sĩ. Cô Lý Cần, 23 tuổi, đã tự nguyện khỏa thân làm người mẫu cho cha vẽ tranh. Vậy là dư luận xôn xao bàn tán cho tới nay, vì câu chuyện này liên quan đến nhiều vấn đề như nghệ thuật, luân lý, thuần phong mỹ tục, giải phóng tình dục...

Một bài viết được đăng trên trang web art99.com hồi tháng trước bày tỏ quan điểm: "Việc người ta khỏa thân làm mẫu cho các sinh viên và họa sĩ vẽ là chuyện bình thường nhằm thể hiện cái đẹp của cơ thể con người. Sự cống hiến cho nghệ thuật của họ rất đáng trân trọng. Nhưng việc một cô gái đã trưởng thành cởi hết quần áo trước mặt cha ruột để làm mẫu thì thực sự bại hoại, không thể chấp nhận được, cho dù họa sĩ thanh minh rằng không hề có ý nghĩ tà dâm. Trung Quốc là nước có 5.000 năm lịch sử văn minh, nên chúng ta không thể không tôn trọng luân lý và đạo đức gia đình. Hành vi của Lý Tráng Bình là sự xúc phạm nghệ thuật chứ không phải sáng tạo. Cứ đà này, thời gian tới đây sẽ có nữ họa sĩ Trung Quốc cũng bảo con trai đã trưởng thành khỏa thân trước mặt mình để sáng tác. Như vậy còn gì là thuần phong mỹ tục".

Tờ Trùng Khánh buổi sáng mới đây cũng dẫn phát biểu của một nhà xã hội học: "Nghệ thuật phải giúp tâm hồn con người đẹp hơn, nhưng sự kiện này làm chúng ta cảm thấy thực sự nhức nhối, khó chịu. Xét về khía cạnh luân lý thì hành vi này là không chính đáng, dư luận xã hội phải lên án cho dù họa sĩ có biện bạch như thế nào đi nữa. Ông ta đã biến xưởng vẽ của mình trở thành một kiểu nhà thổ. Vậy đây là sáng tạo nghệ thuật hay loạn luân?".

Tờ Straits Times của Singapore, nơi có khoảng 80% dân số là người Hoa, vừa qua đã đăng bài "Cuộc cách mạng về tình dục hay là sự cùng quẫn?". Bài báo viết: "Dư luận Trung Quốc thời gian qua đã nhắc nhiều đến scandal của họa sĩ Lý Tráng Bình ở Tứ Xuyên. Vốn là một họa sĩ tỉnh lẻ chẳng mấy ai biết tới nhưng chỉ một ngày sau khi sự kiện này bị phanh phui, tên của ông ta chẳng những "nổi lên" ở trong nước mà cả trên thế giới. Đa số dư luận Trung Quốc cho rằng đây là một hành vi bệnh hoạn khoác cái vỏ sáng tạo nghệ thuật để tìm kiếm sự nổi tiếng.

Tuy nhiên cũng có một vài người đưa ra ý kiến bảo vệ Lý Tráng Bình. Theo họ, Trung Quốc đã tiến hành mở cửa 30 năm, có rất nhiều đột phá và đây là một sự đột phá trong nghệ thuật". Cát Đình Đình, một chuyên gia người Mỹ gốc Hoa nghiên cứu về giới tính và tình dục ở Trung Quốc, nói: "Đối với người Trung Quốc, đây là thời kỳ vừa phấn chấn vừa bế tắc. Trong 30 năm cải cách, Trung Quốc học hỏi được nhiều từ phương Tây, nên quan niệm về giới tính và tình dục đã có thay đổi to lớn. Nhiều cô gái hiện rất buông thả, dễ dàng có quan hệ tình dục, thậm chí còn công khai bộc lộ những quan hệ này của mình. Nhưng vẫn có nhiều cô gái giữ nề nếp truyền thống văn hóa hôn nhân. Vì vậy, việc xuất hiện những ý kiến trái chiều về hành vi của cha con họa sĩ Lý Tráng Bình là điều tất nhiên".

Trước phản ứng mạnh mẽ của dư luận, Lý Tráng Bình biện bạch: "Cách đây 6 năm, tôi đã có kế hoạch sáng tác bộ tranh Nữ thần núi rừng phương Đông. Khi đó, tôi nảy ra ý định dùng con gái mình làm mẫu và được vợ ủng hộ. Bởi vì, ngay từ lúc Lý Cần 9 tuổi, tôi đã quản lý nó rất chặt, không để tiếp xúc linh tinh với bạn bè, đồng thời cũng dạy cho con vẽ tranh.  Lý Cần còn trong trắng, như vậy rất phù hợp với chủ đề Nữ thần núi rừng phương Đông của tôi. Tuy nhiên, kể từ khi báo chí tiết lộ thông tin trên, dư luận phê phán rất gay gắt và nhiều tạp chí khiêu dâm của nước ngoài đã đăng ảnh con gái tôi. Điều này gây sức ép tâm lý lớn và dồn con gái tôi tới chỗ gần như tuyệt vọng. Lý Cần rất ngại ra đường, gặp gỡ bạn bè và thậm chí không dám tới thăm họ hàng thân thích. Suốt ngày nó đóng cửa một mình trong nhà và khóc".

Lý Tráng Bình khẳng định rằng: "Tôi không vì sự phê phán này mà chùn bước, sắp tới tôi tiếp tục sáng tạo một số đề tài về con gái như tập tranh có tựa đề ‘Cô gái rồng xanh' và ‘Hoa tiên nữ'". Ông còn cho biết hiện có nhiều nhà sưu tầm tranh đặt mua tập tranh Nữ thần núi rừng Phương Đông với giá rất cao. Ngoài ra, rất nhiều cơ quan báo chí và truyền hình các nước chi khoản tiền hậu hĩnh mời cha con tới Bắc Kinh và ra nước ngoài phỏng vấn, nhưng cha con ông đều từ chối.

Còn cô Lý Cần, con gái họa sĩ ngậm ngùi nói: "Tưởng rằng cống hiến cho nghệ thuật, nào ngờ bị lên án và phê phán gay gắt. Giờ đây, tôi không còn mặt mũi nào nhìn mọi người, ra đường cứ nơm nớp, thấp thỏm lo sợ và cảm thấy mình luôn bị rình rập, bị quay phim chụp ảnh làm đề tài cho những chuyện xấu xa. Chỉ cần nhìn thấy ống kính phóng viên là tôi sợ bắn người như bị điện giật".

Báo chí Trung Quốc cho rằng Sự kiện này chẳng những gây chấn động dư luận trong và ngoài nước năm 2009 mà sẽ tiếp tục kéo dài sang năm 2010 và những năm sau. Bởi lẽ, đây là sự kiện chưa từng có trong lịch sử Trung Quốc vì nó chẳng những là vấn đề nghệ thuật mà còn đụng chạm tới nhiều góc cạnh của xã hội, đạo đức, luân lý gia đình, thuần phong mỹ tục cũng như cuộc sống và sinh hoạt tình dục giới tính.

Những người cởi truồng kéo bè ở suối Thần Nông

nghiemtrung | 16 March, 2010 09:44

Ở suối Thần Nông, Ba Đông, Hồ Bắc, Trung Quốc có một phong tục lạ, tất cả những người phu kéo thuyền, kéo bè, mảng ở đây đều trần truồng, không khoác bất cứ thứ gì trên người khi làm việc. Có thể nói rằng, trừ mùa đông giá rét, thời gian còn lại những người dân nơi đây đều ... không áo không quần.

Thoạt nhìn cả một đoàn phu kéo bè không một ai có mảnh vải che thân, rất nhiều người ngạc nhiên, sửng sốt và khó hiểu. Tuy nhiên khi trò chuyện với những phu kéo bè đích thực, nguyên nhân thật đơn giản: mặc quần áo khi lội nước kéo bè sẽ làm tăng lực cản. Quần đùi ư? Không ổn, chỉ cần ngấm nước thôi nó sẽ làm trầy xước da của những con người vất vả, lam lũ. Tốt nhất là ... chẳng mặc gì cả.

Ngư dân làm nghề kéo lưới trên suối Thần Nông không mặc áo quần.
Ngư dân làm nghề chài lưới trên suối Thần Nông đang kéo thuyền trong tình trạng không mặc áo quần.


Trần truồng như nhộng kể ra cũng hơi ngại, nhưng cả làng đều thế chứ riêng mình ai đâu. Từ chị hai trung tuổi cho tới cô út đôi mươi, một khi đã xuống suối kéo bè, nhất loạt đều cởi hết! Có điều, tâm hồn của những phu kéo bè như họ lại rất trong sáng, không hề có chút "tà niệm" nào, chính vì vậy từ thế hệ này tới thế hệ khác, nghiệp "cởi truồng kéo bè" vẫn cứ diễn ra mà không có chuyện gì xáo trộn cuộc sống của họ.

Xã hội ngày càng phát triển, bây giờ đã có sức máy thay sức người nên những người dân nơi đây không còn cảnh mình trần như nhộng "dô ta dô hò" như trước. Nhiều lúc ngồi lại bên ấm trà, họ lại thấy buồn man mác một nỗi nhớ về những ngày tháng đã xa.

Các quan chức ngành du lịch Hồ Bắc cho rằng "khỏa thân kéo bè" là một phong tục đẹp và rất có giá trị khai thác du lịch. Những phu kéo bè họ nghĩ sao? Đơn giản, chỉ cần khách du lịch có nhu cầu và chấp nhận trả phí, họ sẵn sàng "khôi phục" nghề kéo bè khỏa thân truyền thống độc đáo của mình.

Thói quen làm việc giản tiện không cần quần áo đã tồn tại Ba Đông cách đây rất lâu.
Thói quen làm việc giản tiện không cần quần áo đã tồn tại ở Ba Đông cách đây rất lâu.
 Đoàn người men theo các vỉa đá ven suối để kéo thuyền, bè vượt những khúc suối cnước nông.
Đoàn người men theo các vỉa đá ven suối để kéo thuyền, bè vượt những khúc suối nước nông hay khi cần ngược dòng.
Cả những người phụ nữ cũng tham gia công việc nặng nhọc của đàn ông.
Cả những người phụ nữ cũng tham gia công việc nặng nhọc của đàn ông.
 

@Beenet

Nhạc chọn hay

nghiemtrung | 14 March, 2010 08:20


14-3-2010
Đợi chờ là hạnh phúc

13-3-2010
Giọt nước mắt màu đen - Ngô Thanh Vân

12-2-2010
Khi con tim biết yêu - Như Quỳnh


Lai tạo giống: Cà chua & Khoai Tây

nghiemtrung | 13 March, 2010 20:17


13 Tháng 3 10

Bởi anle20 Leave a Phản hồi Chuyên mục: Uncategorized

Lai tạo giống cà chua và khoai tây với nhau để tạo ra một loại cây cho cùng lúc hai loại này, đó là kết quả của đề tài khoa học "Tạo cây ghép giữa cà chua và khoai tây".


Mô tả ảnh.
Cây "2 trong 1″ cho trái cà chua và củ khoai tây - Ảnh: Laodong

Từ việc ghép ngọn cây cà chua trên gốc cây khoai tây, cô tân kỹ sư công nghệ sinh học Nguyễn Thị Trang Nhã, Trường ĐH Nông lâm TP.HCM đã cho ra đời loại cây trồng mới vừa cho thu hoạch củ khoai tây lại vừa cho trái cà chua với năng suất cao, đồng thời hàm lượng các chất trong củ khoai tây cũng như quả cà chua đều cao hơn loại cây đơn (cây chưa ghép).

Tân kỹ sư Nguyễn Thị Trang Nhã cho biết: "Vào năm thứ hai của đại học, Nhã đã trình bày ý tưởng về loại cây trồng "2 trong 1" này với nhà trường. Nhưng rất tiếc là không nhận được sự đồng ý của nhà trường. Không nản, Nhã vừa tiếp tục học, vừa tự tiến hành trồng thử nghiệm ngay trong vườn nhà mình và đã thành công".

Từ kết quả thực tế đó, nhà trường đã đồng ý cho Nhã triển khai đề tài khoa học "Tạo cây ghép giữa cà chua và khoai tây" từ hai năm qua.

Sau hai năm triển khai, đề tài khoa học "Tạo cây ghép giữa cà chua và khoai tây" của sinh viên Nguyễn Thị Trang Nhã đã nhận được giải nhì của giải thưởng sinh viên nghiên cứu khoa học Euréka lần thứ 11.

Cây "2 trong 1" được chọn ghép từ ngọn cây cà chua giống anna với gốc khoai tây utatlan để cho ra một loại cây trồng mới, vừa cho thu hoạch củ (khoai tây) và vừa cho quả (cà chua). Kết quả là năng suất của loại cây trồng mới này khá cao: 19 tấn khoai tây và 38 tấn cà chua/ha.

Mặt khác, hiệu quả của giống ghép này mang lại còn là: Lợi nhuận thu về tăng hơn từ 5,6 đến 17 triệu đồng/ha/tháng so với trồng cà chua và khoai tây theo cách thông thường; tiết kiệm đất trồng trọt bằng diện tích tương đương; tiết kiệm thời gian được 1,5 vụ cà chua (gần nửa năm) và 0,5 vụ khoai tây; tiết kiệm một nửa công lao động.

Sự thành công của đề tài khoa học này đang mở ra một triển vọng mới về vấn đề an ninh lương thực: Tăng sản lượng nông sản trên cùng một diện tích đất; khai thác tối đa năng suất cây trồng; tăng chất lượng dinh dưỡng cho người tiêu dùng...

Việc ghép và trồng thành công cây cà chua - khoai tây này không chỉ giúp tiết kiệm diện tích đất, công chăm sóc, phân bón mà còn mở ra nhiều triển vọng mới về cây giống kháng bệnh cho nông dân.

Hiện Trang Nhã đang tiếp tục hoàn thiện quy trình trồng, chăm sóc để sớm chuyển giao cây giống cho nông dân.

  • Hạnh Dung (tổng hợp)
1 2 3 4  Sau»
Accessible and Valid XHTML 1.0 Strict and CSS
Powered by vnWeblogs.