Nghiêm Thành Trung - advertising

Rượu ngon uống với bạn hiền
Gái xinh dễ lấy được tiền đàn ông

Mỗi ngày một bài hát

nghiemtrung | 14 March, 2010 08:20


14-3-2010
Đợi chờ là hạnh phúc

13-3-2010
Giọt nước mắt màu đen - Ngô Thanh Vân

12-2-2010
Khi con tim biết yêu - Như Quỳnh

Lai tạo giống: Cà chua & Khoai Tây

nghiemtrung | 13 March, 2010 20:17


13 Tháng 3 10

Bởi anle20 Leave a Phản hồi Chuyên mục: Uncategorized

Lai tạo giống cà chua và khoai tây với nhau để tạo ra một loại cây cho cùng lúc hai loại này, đó là kết quả của đề tài khoa học "Tạo cây ghép giữa cà chua và khoai tây".


Mô tả ảnh.
Cây "2 trong 1″ cho trái cà chua và củ khoai tây - Ảnh: Laodong

Từ việc ghép ngọn cây cà chua trên gốc cây khoai tây, cô tân kỹ sư công nghệ sinh học Nguyễn Thị Trang Nhã, Trường ĐH Nông lâm TP.HCM đã cho ra đời loại cây trồng mới vừa cho thu hoạch củ khoai tây lại vừa cho trái cà chua với năng suất cao, đồng thời hàm lượng các chất trong củ khoai tây cũng như quả cà chua đều cao hơn loại cây đơn (cây chưa ghép).

Tân kỹ sư Nguyễn Thị Trang Nhã cho biết: "Vào năm thứ hai của đại học, Nhã đã trình bày ý tưởng về loại cây trồng "2 trong 1" này với nhà trường. Nhưng rất tiếc là không nhận được sự đồng ý của nhà trường. Không nản, Nhã vừa tiếp tục học, vừa tự tiến hành trồng thử nghiệm ngay trong vườn nhà mình và đã thành công".

Từ kết quả thực tế đó, nhà trường đã đồng ý cho Nhã triển khai đề tài khoa học "Tạo cây ghép giữa cà chua và khoai tây" từ hai năm qua.

Sau hai năm triển khai, đề tài khoa học "Tạo cây ghép giữa cà chua và khoai tây" của sinh viên Nguyễn Thị Trang Nhã đã nhận được giải nhì của giải thưởng sinh viên nghiên cứu khoa học Euréka lần thứ 11.

Cây "2 trong 1" được chọn ghép từ ngọn cây cà chua giống anna với gốc khoai tây utatlan để cho ra một loại cây trồng mới, vừa cho thu hoạch củ (khoai tây) và vừa cho quả (cà chua). Kết quả là năng suất của loại cây trồng mới này khá cao: 19 tấn khoai tây và 38 tấn cà chua/ha.

Mặt khác, hiệu quả của giống ghép này mang lại còn là: Lợi nhuận thu về tăng hơn từ 5,6 đến 17 triệu đồng/ha/tháng so với trồng cà chua và khoai tây theo cách thông thường; tiết kiệm đất trồng trọt bằng diện tích tương đương; tiết kiệm thời gian được 1,5 vụ cà chua (gần nửa năm) và 0,5 vụ khoai tây; tiết kiệm một nửa công lao động.

Sự thành công của đề tài khoa học này đang mở ra một triển vọng mới về vấn đề an ninh lương thực: Tăng sản lượng nông sản trên cùng một diện tích đất; khai thác tối đa năng suất cây trồng; tăng chất lượng dinh dưỡng cho người tiêu dùng...

Việc ghép và trồng thành công cây cà chua - khoai tây này không chỉ giúp tiết kiệm diện tích đất, công chăm sóc, phân bón mà còn mở ra nhiều triển vọng mới về cây giống kháng bệnh cho nông dân.

Hiện Trang Nhã đang tiếp tục hoàn thiện quy trình trồng, chăm sóc để sớm chuyển giao cây giống cho nông dân.

  • Hạnh Dung (tổng hợp)

PHÂN TRONG VĂN NGUYỄN HUY THIỆP

nghiemtrung | 10 March, 2010 12:55

Anle20's Blog

  • Không nói đến thì thôi; nhưng đã nói đến chuyện hố xí hai ngăn, chuyện hốt phân ở Hà Nội mà lại không nhắc đến Nguyễn Huy Thiệp thì đúng là một thiếu sót không thể tha thứ được.

    Có thể nói, trong văn chương Việt Nam đương đại, không ai quan tâm đến cứt nhiều như Nguyễn Huy Thiệp.

    Trong các truyện ngắn, ông cho chữ ấy xuất hiện khá nhiều, một cách trần trụi, hung hãn, đầy bạo động. Nó tuôn ra từ miệng của vua Quang Trung khi quát tháo Ngô Khải: "Ta cho mày ăn cứt, xem có chê lợm không?" (Phẩm tiết). Ngay cả khi Nguyễn Huy Thiệp viết về tình yêu, một thứ tình yêu rất thơ mộng giữa Trương Chi và Mỵ Nương, ông cũng phun chữ "cứt" ra. Không phải một lần mà là nhiều lần.

    Câu truyện bắt đầu bằng cảnh Trương Chi đứng đái:

    "Trương Chi đứng ở đầu mũi thuyền. Chàng trật quần đái vọt xuống dòng sông. Phía xa kia là chân trời rực hồng ráng đỏ. Nhà nàng ở phía ấy. Sương xuống lạnh. Một nỗi buồn da diết choáng ngợp lòng chàng."

    Đái xong, chàng hát. "Tiếng hát vút cao. Đêm xuống. Bóng tối mù mịt." Hát xong, Chàng duỗi thân, ngả người vào lòng thuyền. Chàng nói: "Cứt!"

    Rồi chàng nhớ đến Mỵ Nương, nàng công chúa đẹp tuyệt trần. Nguyễn Huy Thiệp tả: "Giờ đây, gặp Mỵ Nương rồi, chàng hiểu chắc chắn rằng cuộc sống của chàng thật là cứt, là cứt chó, không sao ngửi được. Không chỉ riêng chàng, mà cả bầy. Tất cả đều thối hoắc. Cứt!"

    Cứ thế, trừ đầu đến cuối truyện, Trương Chi cứ chửi "Cứt" luôn miệng. Trước khi nhảy xuống sông tự trầm, Trương Chi cũng lại chửi "cứt":

    "Hình ảnh Mỵ Nương biến mất đâu rồi, trước mặt chàng là sông nước trắng xóa một màu, trời mây trắng xóa một màu. Trương Chi chèo thuyền ra giữa tim sông.
    Chàng lại nói: ‘Cứt!'"

    Hết.

    Hình như vẫn bị ám ảnh bởi chuyện cứt, Nguyễn Huy Thiệp sau này viết hẳn một truyện nhan đề là "Chuyện Ông Móng" để kể về chợ bán phân ở ngoại thành Hà Nội.

    "Chợ phân họp chừng một giờ đồng hồ từ 3 giờ sáng đến 4 giờ sáng ở ngay bên đường đi Sơn Tây. Đây là vùng trồng rau, trồng cà nổi tiếng. Giống cà pháo, cà bát rất hợp với việc bón phân tươi, nhất là phân người. Người ta cũng dùng phân để bón cho lúa, nhưng phân bón cho lúa phải được ủ cho mục ra, cho chín phân."

    "Thế nào là ủ phân? Phân tươi có nhiều loại: phân trâu bò, phân lợn, phân gà (gọi chung là phân chuồng), phân người (còn gọi là phân bắc) nhưng được ưa quý hơn cả là phân lợn, phân gà. Phân lợn quý vì nó mát, có thể dùng ngay, bón được ngay cho cây, mà cây nào cũng hợp. Phân gà cũng quý nhưng phân gà nóng, chỉ hợp bón cho cây ớt mà thôi."

    "Riêng phân người (phân bắc) có lẽ bởi có nhiều đạm, nhiều chất khó phân huỷ nên bón trực tiếp thì cây xót, chết ngay. Riêng chỉ cây cà là chịu đựng được, lại hợp với việc bón loại phân này."

    "Nhìn chung, tất cả các loại phân đều phải được ủ thì mới nên dùng. Người ta đào một cái hố ở ruộng, chất phân vào cùng với tro, trấu, rồi trát bùn non trộn với rơm bên ngoài, trông như một cái mả, để đấy chừng dăm bữa nửa tháng cho ngấu dần. Phân được ủ chín, cứ thế mục ra, oải ra. Những con dòi ăn hết phân cũng chết đi, bản thân nó cũng hoá thành phân."

    "Khi tôi đến thăm chợ phân thì chợ đang họp. Đây là chợ phân tươi, hoàn toàn không có phân ủ (phân chín), không có phân xanh (phân làm từ các loại lá cây) hay phân hoá học. Cũng rất ít có phân chuồng, tức là phân lợn, phân gà hay phân trâu bò. Tất cả đều là phân người."

    "Phân người được cho vào những thùng gò bằng tôn như thùng gánh nước. Cũng có một số người dùng thùng gỗ hoặc cho phân vào sọt (sọt được lót bằng bao ni-lông). Có lẽ phần lớn phân ở đây đều được lấy từ các nhà xí công cộng trong thành phố ra, nhiều thùng phân còn thấy lẫn cả giấy vở học sinh hay giấy báo."

    "Chợ phân không đông, chỉ có chừng hơn ba chục người vừa mua vừa bán. Hình như họ vốn đã quen biết nhau và khá thuộc "mặt hàng" của nhau nên việc mua bán thoả thuận cũng nhanh. Dưới ánh đèn cao áp tựa như ánh trăng và không khí hơi lạnh buốt, chợ phân cũng có phần nào giấu đi được sự bẩn thỉu, sự nghèo hèn, lam lũ và cần lao."

    Tại sao một nhà văn như Nguyễn Huy Thiệp lại bị ám ảnh nhiều về chuyện đi cầu, đi tiêu và phân người như vậy? Tại sao Trương Chi cứ chửi "cứt" mãi? Trương Chi trong truyện cổ tích đâu có như vậy? Tiếng "cứt" vang lên sang sảng từ đầu truyện đến cuối truyện có làm tăng thêm chút giá trị thẩm mỹ hay nhân văn nào trong truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp?

    Cuối cùng, đọc xong các câu chuyện của Nguyễn Huy Thiệp với những "phân"", "cứt" nhiều như vậy, chúng ta có thể thấy thô và tục không? Tại sao? Chúng có góp phần tạo nên nét gì riêng trong phong cách Nguyễn Huy Thiệp hay không?

    Xin nhường các câu trả lời lại cho quý bạn đọc.
    Nguyễn Hưng Quốc

Đơm đó ngọn tre

nghiemtrung | 09 March, 2010 13:35

Nguyễn Quang Lập'blogs

Nhàn đàm

Mấy hôm nay Việt Nam net có loạt bài nói về chọn lựa nhân sự rất hay, có bài hay điếc tai, thẳng thắn và sáng sủa, có cảm tưởng cứ làm theo mấy cái đề xuất này thì vận nước sẽ đổi thay. Nhiều ý kiến lần đầu tiên dân tình mới nghe được công khai chứ lâu nay chỉ thầm thầm thì thì trong xó nhà nơi quán rượu mà thôi, ví dụ việc tuyển chọn nhân sự Bắc Trung Nam theo kiểu chia để trị, ví dụ tình trạng Đảng cử dân bầu, chia ghế, tuần tự như tiến, đến hẹn lại lên. Nghe thật sướng cái lỗ rốn.

Tuy nhiên nghĩ lại thấy hình như các cụ vẫn chưa động đến cái lõi của vấn đề, ấy là cái sự chuyên của mấy ông cán bộ. Nếu cán bộ ta lâu nay vừa hồng vừa chuyên thì bây giờ chẳng ai dư hơi đi bàn về công tác cán bộ.Vừa hồng vừa chuyên không phải không có, ở đâu cũng có loại cán bộ này nhưng ít quá, quá ít, đa phần vẫn là đám vừa hồng vừa điêu, vừa hồng vừa ngu. Sợ nhất là mấy ông hồng dởm chuyên dốt, đám này thường dễ dàng lọt sàng xuống nia, lọt nia xuống mấy chỗ béo bở nhất.

            Bấy lâu nay khi hỏi thủ trưởng là gì thì có một định nghĩa cực kì chính xác: đấy là những người hiền lành nhu mì nhưng mà dốt. Thực ra tất cả các vụ đổ bể xưa nay có đến 90% là do dốt, qui kết người ta tội này tội kia e cũng nặng quá, cái tâm không phải không có nhưng mà dốt. Tham thì tất nhiên rồi, ai chẳng tham, nhưng cái tham của kẻ có trí lự không gây nguy hại như cái tham của mấy anh dốt nát.

            Khổ nỗi có mấy ai thực bụng nghĩ mình là dốt đâu, ngồi chê người khác dốt thì nhanh lắm, nhận ra mình dốt thực khó vô cùng. Bọ có ông bạn học, thủa trước học hành kém nát không nói làm gì, ra đời cũng làm ăn như mèo mửa, bỗng nhiên trời ỉa trúng trọ, một bước lên quan to. Bây giờ ngồi nhậu với ông toàn nghe ông chê ông nọ dốt ông kia ngu, chưa khi nào nghe ông tự thú là ông cũng dốt cũng ngu chẳng kém mấy kẻ mà ông chê cả.

            Dốt nát tất nhiên không nên dùng rôì, nhưng giỏi cũng phải cảnh giác, chớ có dùng bừa. Giỏi mà láu cá cũng nguy hiểm như dốt mà tham vậy.

 Cách đây vài năm bọ có làm thuê cho FPT, làm một thời gian ngắn thôi nhưng học đựơc một bài học nhân sự rất hay. Ông Trương Gia Bình giao cho bà Nguyên Hạnh thành lập một công ty. Bà Nguyên Hạnh đưa lên  danh sách lãnh đạo công ty gồm năm người, tất nhiên là toàn người giỏi. Ông Bình xem qua, nói có hai thằng giống nhau qua, bỏ đi một thằng, thay thằng khác. Chỉ một câu đó thôi bọ đã rất phục ông Trương Gia Bình.

Lãnh đạo mà giống nhau quá thì phản biện thường bị thủ tiêu, khi trúng thì trúng cực to, khi bại thì bại cực lớn; khi đoàn kết thì như anh em ruột thịt khi đánh nhau thì đầu rơi máu chảy, huynh đệ tương tàn. Đấy là nói giỏi mà giống nhau đã rất không nên, còn như một ban lãnh đạo giống nhau kiểu dốt nát và không cá tính thì nguy hiểm đến nhường nào.

Nhân chuyện các cụ nói chuyện nhân sự bọ cũng ngứa miệng nói chơi vậy thôi chứ việc này khác nào đơm đó ngọn tre. Một khi nạn mua tước bán danh mua quyền bán chức đang hoành hành, thói cục bộ địa phương, bè phái, phe nhóm đã nhiễm vô máu rồi thì mấy chuyện nhân sự nhân siếc ai nói chỉ sướng miệng người đó thôi.

Posted in Nghĩ ngợi linh tinh

XIN ĐỪNG XÚC PHẠM ĐẾN NGHỀ GIÁO

nghiemtrung | 07 March, 2010 10:00

NGHĨ VÀ VIẾT vybuuluu | 20 Jan, 2010, 17:49 | NGHĨ VÀ VIẾT | (377 Reads)  

 


Chụp với học sinh lớp 9A, Trường PT Tam Dân 1, năm học 1980-1981

      Có những bài báo đọc xong thì cảm giác giận, buồn trào lên trong lòng.
      Cảm giác đó một lần nữa xuất hiện khi đọc một loạt bài trên báo Tuổi Trẻ, phát hành ngày hôm nay (20/01/2010) và vài ngày trước, viết về tiền thưởng tết cho giáo viên. Năm ngoái, tôi cũng có ý kiến về chuyện này, nhất là khi ngài Phó thủ tướng kiêm bộ trưởng bộ Giáo dục viết thư kêu gọi các địa phương và doanh nghiệp ủng hộ tiền thưởng giáo viên ăn tết để "các thầy cô nước mắt khỏi chảy vào lòng".
      Tôi luôn trân trọng nghề dạy học. Tôi kính trọng các thầy cô đã từng dạy tôi học (trong đó có cả những thầy cô mà vài năm sau, khi lớn hơn, tôi phát hiện có những kiến thức truyền thụ sai). Tôi tôn trọng những đồng nghiệp cũ của tôi và những thầy cô giáo đang miệt mài trên bục giảng. Chính vì thế, sau khi đọc xong một số bài viết cũng như những suy nghĩ của một vài người nhận là giáo viên, tôi cảm thấy bị xúc phạm mạnh, dù bây giờ tôi không còn dạy học nữa.
      Công bằng mà nói, nghề dạy học là một thiên chức chứ không chỉ là một nghề như các nghề nghiệp khác. Tất nhiên, thầy cô giáo cũng phải được trả lương để sống nhưng đã tự nguyện bước vào ngành sư phạm cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận những thiệt thòi (nếu có) cũng như những ưu đãi, tôn vinh của xã hội (nếu có).
      Cũng công bằng mà nói, không có nghề nào có thời gian nghỉ làm việc dài ngày nhưng vẫn hưởng nguyên lương như nghề giáo. Trong khi các ngành khác chỉ có mỗi năm 12 ngày phép được hưởng lương thì các thầy cô giáo có hơn gấp 3 lần. Một tháng nghỉ hè (có nơi nghỉ đến 2 tháng) và cụ thể là dịp tết này, có trường được nghỉ đến 15 ngày. Tất nhiên, đó cũng là đặc thù riêng của ngành sư phạm và không phải không có sự phân bì của các ngành nghề khác.
      Cũng công bằng mà nói, ngành giáo dục cũng không khác gì ngành y tế hay các ngành hành chính sự vụ khác. Việc công chức các ngành khác có khoản tiền thưởng tết chủ yếu là do sự "khéo léo" khai thác của lãnh đạo cơ quan ngành đó chứ hầu như không có kinh phí nhà nước thưởng tết. Ví dụ như khoản tiền từ kế hoạch B, C; từ các khoản thu khác ngoài ngân sách được tích luỹ từ đầu năm để cuối năm chia nhau gọi là thưởng tết.
      Ngành sư phạm cũng vậy! Có trường nhờ liên kết (cho thuê) mặt bằng để mở trung tâm này, trung tâm nọ hay đơn giản là cho thuê sân trường làm nơi giữ xe cho các nhà hàng, quán nhậu, v.v... thu được một khoản không nhỏ, đến cuối năm chia cho giáo viên, gọi là quỹ công đoàn. Trường nào không có lợi thế về địa điểm hay các trường ở vùng sâu, vùng xa thì đành chịu.

oOo

      Nói cho hết lẽ vậy thôi chứ tôi luôn quan niệm rằng, nghề dạy học bao giờ cũng thanh cao (cho dù xã hội có tạp nham thế nào) và nhà giáo là người không lấy vật chất làm mục đích sống của mình. Tất nhiên, "có thực mới vực được đạo" chứ không thể hô hào suông được. Cách đây gần 30 năm, khi còn dạy học, thế hệ chúng tôi hầu như rất ít người có được bữa cơm toàn gạo và thức ăn có hơn... 2 món: cá kho, canh toàn quốc hay rau luộc, nếu không có sự hỗ trợ của gia đình. Hằng tháng, mua được thực phẩm bằng tem phiếu, nếu tôi nhớ không lầm thì tiêu chuẩn giáo viên khi đó, mỗi tháng mua được 0,5 ký thịt theo giá nhà nước. Vậy mà không phải ai cũng mua được lượng thịt ít ỏi đó đúng ý mình. Tôi còn nhớ, nếu không quen với nhân viên mậu dịch thì chỉ mua được bạc nhạc, bầy nhầy, tức những thứ mà bây giờ các nhà giáo không thèm... nhìn, nói gì đến mua, ăn.
      Gia đình nào đông con hay nhà đông anh chị em thì khó khăn hơn nên các thầy giáo hồi đó phải làm thêm nhiều việc khác mà có thể nói là "không được đẹp" với hình ảnh thầy giáo. Hồi đó, có người nói lái "thầy cô là thồ cây"(!). Tức là nói đến việc các thầy giáo, ngoài giờ đi dạy còn phải đạp xe thồ để kiếm sống.
      Khó khăn vậy nhưng chẳng ai nói đến tiền thưởng tết, chẳng ai kêu ca. Cứ dạy và dạy thêm, dạy bổ túc văn hoá không thù lao. Thời đó, các ngành kinh tế khác cũng có khoản "thưởng" như hiện nay, tất nhiên, mức thưởng không "khủng" như bây giờ nhưng so với nghề giáo thì vẫn... "cách xa vạn dặm".
      So sánh bao giờ cũng khập khiễng. Nhưng so sánh cũng là cách để tự răn mình.

oOo

      Đời sống thầy cô giáo, theo khung lương của nhà nước, quả là khó khăn và không phản ánh đúng vai trò của người thầy trong xã hội. Ở đây, xin loại trừ các thầy cô giáo có thu nhập hằng tháng vài chục triệu đồng do dạy thêm, dạy kèm. Tôi có người bạn đồng nghiệp ngày xưa, xin về hưu sớm vài năm, ngoài số tiền vài chục triệu được cấp và tiền hưu mỗi tháng, bạn tôi mở lớp dạy ngoại ngữ, ngày 3 ca, tuần chỉ nghỉ ngày chủ nhật, thu nhập mỗi tháng hơn chục triệu đồng mà không phải lo giấy phép dạy thêm như hồi còn đi dạy cũng chẳng sợ phê bình, kiểm tra giáo án... Nghe anh kể với vẻ mãn nguyện không giấu giếm, tự nhiên tôi thấy buồn. Buồn vì không còn người bạn đã một thời mang hết tâm huyết ra dạy học nữa.
      Tôi cũng có vài người bạn, lớn tuổi hơn, về hưu, mỗi tháng nhận hơn 2 triệu đồng lương hưu. Về hưu rảnh rỗi nên tự nguyện tham gia hoạt động khuyến học, sinh hoạt câu lạc bộ cựu giáo viên một cách hăng hái như "người vác tù và hang tổng" vậy, không một than phiền.
      Sở dĩ tôi dông dài như thế để nói đến một vấn đề: Ai cũng có thể chọn cho mình một cách sống, ngay trong ngành giáo dục. Tuỳ tâm, tuỳ tính mà an lạc theo cách riêng của mỗi người.
      Tuy nhiên, theo tôi, đã là thầy cô giáo thì đừng bao giờ than vãn, kêu rêu về chuyện tiền thưởng tết của ngành mình. Chuyện đó, nếu có, hãy để cho xã hội lên tiếng. Tôi tin là không phải không có người biết. Ngài Phó thủ tướng kiêm bộ trưởng bộ Giáo dục đã từng tuyên bố: "Năm 2010, thầy cô giáo có thể sống bằng tiền lương" đó sao?

      Xin hãy chờ và hy vọng.
      Và xin cũng đừng lên tiếng chuyện tiền thưởng tết cho mình nữa. Báo chí họ lên tiếng là quyền và trách nhiệm của họ. Còn mình, đã chọn nghề dạy học thì thôi. Bởi, điều đó sẽ xúc phạm đến hàng triệu thầy cô giáo khác, nhất là các thầy cô giáo ở các bản làng xa xôi, họ còn khó gấp trăm lần giáo viên ở thành phố, đô thị...


LƯU VỸ BỬU

Những hình ảnh vui nhộn

nghiemtrung | 03 March, 2010 11:44

Đề nghị các bạn trật tự - không cười trong khi xem

Xung quanh chuyện đất cát của nước ta - ngó vào cái sự đi thuê đất của người Trung Quốc trên khắp các châu lục

nghiemtrung | 03 March, 2010 10:55

Gửi người Việt Nam hoang phí - Khương Duy

Đại tướng Đồng Sỹ Nguyên cảnh báo về việc cho nước ngoài thuê rừng - Thu Hà

Dân đồng tình với ý kiến đóng góp của ông Trực cho Đảng

nghiemtrung | 03 March, 2010 10:30

Mời các bạn vào xem trang tuanvietnam

.Đâu là kiểu thiết kế đồ họa?

nghiemtrung | 28 February, 2010 15:52


Như tên gọi của nó, "Nghệ thuật số", những artworks (tác phẩm) thuộc mảng đề tài này buộc phải thông qua các thiết bị số, mà cụ thể nhất chính là cái computer chúng ta sử dụng hằng ngày. Chú ý rằng, ảnh phải thiên về tính nghệ thuật chứ không phải kỹ thuật. Chắc hẳn không quá khó để bắt gặp những cụm từ này.

1. Digital Painting (Drawing)

Tác phẩm được vẽ bằng công cụ máy tính, có thể bằng chuột, bằng màn hình chạm hoặc phổ biến là wacom hay tablet. (bàn vẽ).

Công cụ: Photoshop và các soft bitmap..... Manga/Anime - Cartoon cũng thuộc mảng này.

Artworks :
Enayla, miyagu

alt


2. Vector & Vexel


Được tạo ra từ các phần mềm vẽ theo định dạng vector. Tác phẩm thường là những mảng, nét màu được bố cục lại để tạo nên một ảnh hoàn chỉnh.

Công cụ: illustrator, Corel, ai, eps, ...

Artworks :
outdream, CrisVector

alt


3. 3 Demensinal

Là ảnh 3D đó mà, tác phẩm được computer tính toán ánh sáng, độ dàybề mặt....việc của chúng ta là dựng hình và áp dụng các thông số lên hình để computer có thể xử lý.

Công cụ: 3DSMax, Maya. C4D....
Artworks :
blackhearted, Adiene

alt


4. Photo Manipulation


Tác phẩm là sự cắt ghép xử lý từ những ảnh đơn lẻ, sau đó "vận" hết "nội công" của Photoshop để tạo ra một loại hình siêu thực tế. Blend hình cũng nằm trong thể loại này.

Công cụ: Photoshop và các soft bitmap
Artworks : ThisYearsGirl,
Sambadi

alt


5. Typography


Còn gọi là "nghệ thuật chữ". Chữ cũng có cái chất "đồ họa" của nó. Bằng việc sắp xếp, tinh chỉnh nét chữ, dộ dày mỏng, transform chữ,.v.v....tạo ra một tác phẩm đồ họa thật sự.
Artwork :
griiot

alt


6. Fractal Art

Đây là một dạng nghệ thuật trừu tượng. Trong tiếng anh "fractal" nghĩa là "phân dạng" hoặc "đứt gãy" trong tiếng Latin. Sẽ khó mà có thể giải thích đầy đủ ý nghĩa của Fractal Art, nhưng có thể hiểu đơn giản : đây là một loại hình học có sự lặp lại đồng dạng ở nhiều tỉ lệ khác nhau được gấp khúc thành một dạng hình học. Sự lặp lại này có vô tận các chi tiết, nghĩa là càng có khả năng phóng lớn một khu vực nào đó thì càng xuất hiện nhiều chi tiết hơn.

Công cụ:
Ultra Fractal,...

alt


7. Customization

Thể loại này dành cho những bạn nào thích công việc trang trí, sửa đổi, tạo ra những sản phẩm phục vụ hằng ngày mang tính cá nhân cao.

Có thể thấy ở đây những tác phẩm thiên về trang trí đồ vật, trang trí desktop, icons, những mod hoặc plug-ins cho các phần mềm đồ họa.
Artwork :
manicho, bad-blood, bri-chan, QueenOfDorks

alt


8. Photography

Không thể thiếu các thiết bị có khả năng bắt ảnh như máy ảnh, máy quay phim, webcam....sau đó được tinh chỉnh bằng các phần mềm đồ họa để gánh vác đỡ công việc phải chấm ảnh trong phòng tối quá khó khăn và điều kiện không cho phép.

Nhưng đừng quá lạm dụng qua software mà mất đi cái chất ảnh trong đó. Mỗi khoảnh khắc, cảm xúc khi chụp đều đáng trân trọng, đừng bóp méo nó bằng Photoshop.

Artwork :
zemotion, girltripped

alt


9. Design & Interfaces

Phần này bao gồm việc thiết kế những mẫu mã, logo, layout sản phẩm, nhãn bìa, giao diện web, giao diện phần mềm, tattoo và các mẫu quảng cáo...

Đây là một mảng khó, đòi hỏi óc sáng tạo cao của người thiết kế, những sản phầm đồ họa thuộc mảng này 80% yêu cầu là phải độc đáo và khác người.

alt

Thiết kế năng động đó là khái niệm dành cho Quý khách muốn có phòng thiết kế cho riêng mình.

Quy trình in Offset

nghiemtrung | 28 February, 2010 15:44

Quy trình in Offset Bookmark and Share In Email

Bước 1: Thiết kế chế bản:
Đầu tiên phải tạo ra đối tượng cần in trên máy tính. Ví dụ ta định in một tờ rơi khổ A4 để phục vụ cho một chiến dịch Marketing cho một hãng bánh ngọt trong dịp lễ Giáng sinh. Trước hết ta phải chuẩn bị tư liệu liên quan đến hãng bánh ngọt như: Thông tin giảm giá, thông tin khuyến mại, địa điểm, số điện thoại, hình ảnh... sau đó nhà thiết kế phân tích sản phẩm cần thiết kế: đối tượng khách hàng mục tiêu, màu sắc,....để thiết kế bố cục thẩm mỹ. Hoàn thành xong phần thiết kế, tiếp đến là chế bản rồi outfilm


Bước 2: Output Film
Chế bản xong thì xuất để outfilm, đối với các tờ rơi có nhiều màu sắc, hình ảnh, Film sẽ được out thành bốn tấm đại diện cho bốn lớp mầu C (Cyan), M (Magenta), Y (Yellow), K (Black) là bốn màu cơ bản trong in Offset.

Tới đây ta đề cập một chút về hệ màu CMYK trong in Offset:

Màu trong in Offset là hệ mầu CMYK, ta có thể hiểu khái quát rằng tất cả các mầu sắc đều có thể pha được từ 4 mầu CMYK này, ví dụ mầu đỏ cờ là sự kết hợp từ mầu Y=100 (Yellow/vàng) và mầu M=100 (Magenta/hồng); Hay mầu Xanh Blue (xanh tím) là sự kết hợp của hai mầu C (Cyan/xanh nhạt) và M (Magenta/hồng); Rồi còn các mầu được kết hợp từ 3 trong 4 mầu nói trên hay kết hợp của cả 4 mầu với nhiều thông số khác nhau sẽ đạt được nhiều kết quả mầu sắc khác nhau.
Output 4 tấm phim xong thì chuyển sang phơi bản kẽm

Bước 3: Phơi bản kẽm:
Khi đã có 4 tấm phim, người ta đem phơi từng tấm một lên bản kẽm (hiểu một cách đơn giản hơn là đem chụp hình ảnh của từng tấm phim lên từng tấm bản kẽm bằng máy phơi kẽm), đến đây ta đã có trong tay 4 bản kẽm đại diện cho 4 mầu C, M, Y, K để bước sang phần in.

Bước 4: In
Người ta sẽ tiến hành in từng mầu một (Với máy in một màu), in mầu gì trước, mầu gì sau không quan trọng hoặc tùy vào kinh nghiệm của người thợ in.
Để tìm hiểu về kỷ thuật in offset vui lòng xem tại đây

Đầu tiên, người ta sẽ lựa chọn một trong 4 kẽm mầu đó để lắp lên quả lô máy in Offset, ở phần vào mực của máy người ta cũng sẽ cho loại mực tương ứng (ví dụ bản kẽm mầu C (Cyan) thì người ta cũng cho mực C và tiến hành in. Quả lô quay qua tờ giấy sẽ đập phần tử in xuống tờ giấy in, sau khi chạy xong hết số lượng định in, người ta tháo kẽm ra, vệ sinh hết mực cũ, lắp kẽm mới vào, ví dụ mầu vừa in xong là mầu C (cyan) thì giờ sẽ lắp kẽm Y (Yellow) vào, phần vào mực sẽ cho mực Y (vàng), cho giấy đã in một mầu kia vào và lại tiếp tục quy trình cũ.... Cứ thế tuần tự cho đến khi hết cả bốn mầu, bốn mầu đó chồng lên nhau sẽ cho ra bản in cuối cùng.Trong quá trình in như vậy, với mỗi màu, người ta sẽ phải chạy thử khoảng 50 bản cho màu thật ổn định. Tổng cộng cả quá trình vào khoảng 200 bản chạy thử. Chính vì vậy, khi in offset, người ta phải tính dư giấy ra (gọi là bù hao giấy), tùy thuộc vào từng loại máy in và kinh nghiệm của người thợ in mà ta có phần bù hao giấy khác nhau.

Bước 5: Gia công sau in
Cán láng: Cán láng là cán lớp màng mỏng lên bề mặt của tờ rơi sau khi in, cán láng sẽ tạo ra cho tờ rơi sự mịn của giấy khiến cho hình ảnh cũng trở nên đẹp hơn. Có 2 kiểu cán láng: cán mờ và cán bóng: Cán mờ sẽ tạo ra bề mặt mịn và mềm còn Cán bóng sẽ cho bề mặt bóng hẳn lên.
Cán láng chỉ là một trang sức sau khi in, không bắt buộc, khách hàng có thể lựa chọn hoặc không là tuỳ.

Xén:
Thông thường khi in người ta sẽ để tờ giấy to (phù hợp với khổ máy) để in; Sau khi in xong sẽ sử dụng máy xén để xén thành phẩm.

Bế:
Đối với những sản phẩm có đường họa tiết (đường cong, hoa văn...) thì người thợ cần làm một khuôn bế có hình dáng giống thành phẩm để cắt xén sản phẩm theo khuôn đó.
Kết quả cuối cùng của các giai đoạn trên ta sẽ được một thành phẩm trong in ấn và mang ra sử dụng.

Kinh hoàng chuyện sống trên đầu người chết ở Hà Nội

nghiemtrung | 25 February, 2010 14:00

Ít ai biết rằng, ở phường Tứ Liên, giữa thủ đô Hà Nội, có một khu dân cư, mà nhiều hộ dân làm nhà, sinh hoạt, ăn uống, ngủ nghỉ trên những nấm mộ.



Nghĩa trang cổ Ngọc Xuyên nằm lọt thỏm giữa khu dân cư đông đúc.

Giáp ranh giữa phường Quảng An và Tứ Liên có một khu nghĩa địa cổ tên là Ngọc Xuyên, nằm lọt thỏm giữa khu dân cư.

Những ngôi mộ sin sít nhau, có chỗ chỉ cách nhà dân chừng vài gang tay, thậm chí, nhà cửa đè cả lên mồ mả. Hỏi những người dân sống quanh nghĩa địa Ngọc Xuyên, không ai biết nghĩa địa này có từ bao giờ, chỉ biết rất lâu rồi, hàng trăm năm.

Cụ Nguyễn Thị Thuận, đã 100 tuổi, nhà ở cụm 3, phường Tứ Liên kể rằng, nghĩa trang Ngọc Xuyên có từ thế kỷ 19. Tổ tiên, ông bà, cha mẹ của cụ đều được chôn cất trong khu nghĩa địa này.
Vài chục năm nay, khu nghĩa địa không còn chỗ chôn nữa, thì phường quy hoạch nghĩa trang mới phía bờ sông. Nghĩa trang Ngọc Xuyên trở nên cổ kính, rêu phong với những nấm mồ cũ kỹ, nhỏ gọn.


Phần lớn những ngôi mộ đã có tuổi trên trăm năm, con cháu đã nhiều đời nên ít hương khói. Nhiều gia đình chuyển đi nơi khác làm ăn, ra nước ngoài, thì những nấm mồ đã bị bỏ quên.
Chục năm trước, nghĩa địa này vẫn còn chìm trong lau lách rậm rạp của đất bãi, thế nhưng, giờ đây nó đang sắp biến mất bởi những ngôi nhà cứ mỗi ngày mọc thêm, chen lấn, thậm chí đè lên cả khu nghĩa địa.
Con cháu chỉ còn biết đánh dấu mồ mả tổ tiên bằng cục đá. 

Thậm chí đánh dấu bằng con lợn đất. 

Phần lớn những nấm mồ hoang lạnh, nhỏ bé đã biến mất dưới lòng đất do người dân lấp đất lập vườn, dựng nhà. Thậm chí, nhiều ngôi mộ còn "chui" vào hiên nhà, lọt cả vào trong phòng của những ngôi nhà lấn chiếm đất nghĩa địa.
Thật khó có thể tìm thấy ở nơi nào mà người sống và người chết lại gần nhau đến vậy.
Mồ mả còn nguyên văn bia án ngữ ngay trước nhà dân... 


Giữa trưa, những ngôi nhà quanh nghĩa địa đều cửa kín then cài. Tôi luồn lách qua khu nghĩa địa với mồ mả sin sít nhau, cỏ dại rậm rạp lút gối mà cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng.

Đang hý hoáy chụp ảnh những ngôi mộ cổ có văn bia chữ Hán, thì thấy một ông cụ xách thùng nước ra vườn tưới quất. Đó là ông Nguyễn Hữu Khoan, năm nay 81 tuổi.

Người dân phường Tứ Liên thường gọi ông Khoan và ông Tại (anh trai ông Khoan) là ông Khoan "nghĩa địa" và ông Tại "nghĩa địa", vì hai anh em ông sinh ra, lớn lên ngay trên nghĩa địa Ngọc Xuyên.
Ngay trên lối đi vào nhà.... 


Cha ông Khoan là cụ Nguyễn Văn Hoành. Cụ Hoành được xã Tứ Liên giao cho một sào đất cạnh nghĩa địa Ngọc Xuyên để ở và trông nom khu nghĩa địa. Giờ con đàn, cháu đống của ông Khoan và ông Tại cũng xây nhà, dựng cửa và sống giữa khu nghĩa địa này.

Tôi hỏi ông Khoan: "Mọi người sống ở nghĩa địa thế này mà không sợ sao?". Ông Khoan bảo: "Tôi đã 81 tuổi và có 81 năm sống giữa nghĩa địa, song quả thực chưa bao giờ gặp ma. Vợ con, các cháu tôi cũng chẳng thấy ai kể nhìn thấy ma bao giờ. Người đời cứ đồn đại chuyện ma quỷ, chứ tôi, một người sống ngót trăm năm ở nghĩa địa, xin khẳng định chả có ma quỷ gì hết".
Có cả trên hiên... 


Theo lời ông Khoan, ngày bé, đêm nào anh em ông Khoan cũng đi qua khu nghĩa địa ra bờ sông soi cá, soi ếch. Đêm hè nóng nực trèo lên cây muỗm, cây sung ở giữa nghĩa địa hóng mát, thậm chí ngủ quên trên những nấm mồ.

Giờ con cháu ông Khoan cũng vậy, sinh ra và lớn lên bên mồ mả, nên chẳng sợ gì người chết. Đêm hôm mấy đứa cháu của ông vẫn chơi đùa trên những ngôi mộ.
Thậm chí trong một căn phòng cũng có mộ. 


Nói rồi, ông Khoan dẫn tôi đi xem những ngôi mộ nằm sát nhà dân, thậm chí trong hẳn những ngôi nhà, để chứng minh rằng, trên đời không có cái gọi là ma quỷ và cũng không cần thiết phải sợ ma quỷ.

Tôi lạnh sống lưng khi tận mắt trước mặt một ngôi nhà cửa khóa im ỉm là ngôi mộ cổ trồi lên khỏi mặt đất. Ngôi mộ xây hình tròn, như miệng cái chum. Ngôi mộ này nằm trước ngôi nhà cấp 4, đầu lối đi vào nhà. Muốn vào ngôi nhà này, phải bước qua ngôi mộ để lên hành lang.

Cạnh ngôi nhà cấp 4 này là một ngôi nhà khác, cũng cửa khóa im ỉm. Chủ nhân là một cặp vợ chồng trẻ. Họ đi làm từ sáng sớm đến chiều tối mới về. Ngôi nhà của họ nằm giữa nghĩa địa, bao quanh là những nấm mồ hoang lạnh.
Ông Nguyễn Hữu Khoan là người sinh ra, lớn lên trên nghĩa địa Ngọc Xuyên. Giờ con cháu ông cũng sống trên nghĩa địa này mà không hề sợ hãi gì cả. 


Bước lên hiên nhà, tôi chợt rùng mình khi thấy ngay trên hiên nhà láng ximăng, có một cái hố hình vuông. Dưới hố cắm vài bông hoa hồng và những cọng hương đã cháy hết. Theo lời những người dân sống quanh nghĩa địa, cặp vợ chồng này đã xây nhà trùm lên rất nhiều ngôi mộ và sống chung với... người chết.

Giữa buổi trưa, khi những cư dân ở xóm nghĩa địa đi làm chưa về, hoặc đang kín cổng cao tường say giấc nồng, ông Trần Văn Hán dẫn tôi trèo qua cổng vào một ngôi nhà nằm giữa nghĩa địa. Ghé mắt qua khe cửa sổ, tôi nhìn thấy mấy ngôi mộ nằm trong một căn phòng rộng vài chục mét vuông.

Phía ngoài cùng của dãy nhà cấp 4 là một căn phòng chứa đồ của anh Q. Phía trong căn phòng đó có tới 5 ngôi mộ của gia đình cụ Hán và 5 ngôi mộ tổ của họ Trần. Nếu tính cả những ngôi mộ bỏ hoang, thì trong căn phòng chứa đồ này có đến cả chục ngôi mộ.

Ông Hán bảo, chỉ đến những ngày lễ, tết, khi các gia đình đi tảo mộ, thì chủ nhà mới mở cửa cho vào thắp hương. Thắp hương xong, vừa ra về, họ liền nhổ hương vứt đi, vì sợ khói hương mù mịt nhà cửa của họ. Những ngày thường, họ đóng cửa đi làm hết. Muốn vào nhà hương khói cho phần mộ tổ tiên cũng không được.

Nhìn những ngôi nhà mọc lên giữa nghĩa địa, chứa đầy mồ mả trong phòng, tôi thực sự rùng mình. Chả lẽ trên đời lại có những người bạo gan dám ăn, ngủ và sinh hoạt trên những nấm mộ chứa hài cốt bên trong?



Nguồn đọc thêm: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=159076#ixzz0gWplGfVL

sầu tím thiệp hồng

nghiemtrung | 01 October, 2009 21:36

NĂM 17 TUỔI - Hạ Vi

nghiemtrung | 17 September, 2009 06:47

sau gần 5 năm, bài hát vẫn luôn mới như một cái duyên để gắn ghép 2 nửa trái tim lại với nhau

tình yêu sau gần bấy nhiêu năm ấy vẫn được vun đắp và gìn giữ !!!


minh chứng là một thành viên của thế hệ 10 X vừa mới theo học BẬC MẦM NON LỚP MẪU GIÁO BÉ




China song

nghiemtrung | 14 September, 2009 21:47










Hòn đảo bí ẩn và loài chuột khổng lồ

nghiemtrung | 13 September, 2009 08:14


Các nhà khoa học đã khám phá ra cả một "thế giới hoang dã" cực kì bí ẩn.

Mới cách đây vài ngày, các nhà khoa học đến từ Anh và Mỹ đã khám phá ra một vùng đất hoàn toàn mới mẻ, chưa từng có dấu vết của con người. Đó là vùng đảo thuộc Thái Bình Dương, nằm gần Papua New Guinea . Nơi này được hình thành cách đây hơn 20 triệu năm sau khi ngọn núi lửa lớn ở đây phun trào . Với điều kiện địa lý và địa chất cực kì thuận lợi, cộng với việc không có sự xâm phạm của con người, "hòn đảo thất lạc" này đã hình thành một hệ động thực vật phong phú và độc đáo chưa từng thấy .

Hòn đảo bí ẩn đẹp như một thiên đường...

... với vô số loài chim mới tuyệt đẹp  


 Một loài sâu kì lạ  

Họ hàng với sâu róm trong "đất liền" chăng???

 
Loài ếch ở đây cũng phát triển đa dạng không kém

 
Không thiếu các loài côn trùng lạ mắt ^^  
Có cả lớp động vật có vú...  
... và những loại thực vật đẹp đến mê hoặc Các nhà khoa học ước tính có khoảng 40 loài sinh vật "mới toanh" mà con người chưa từng biết đến, bao gồm chim, ếch, cá, các lớp dơi và nhất là một loài chuột khổng lồ to bằng một chú mèo nhà ! Loài chuột này khiến các nhà khoa học hết sức bất ngờ và thích thú. Chúng có chiều dài trung bình là 81,28cm tính từ mũi cho đến chót đuôi, cân nặng khoảng 1,35kg. Các nhà khoa học đã xác định đây là loài chuột lớn nhất thế giới . Có lẽ một chú mèo nhà cũng sẽ phải "hoảng sợ" nếu trông thấy con chuột to đến vậy!

 

Loài chuột khổng lồ này trong cũng đáng yêu đấy chứ?

1 2 3  Sau»
Accessible and Valid XHTML 1.0 Strict and CSS
Powered by vnWeblogs.